Vân Kiều lúc này vẫn còn quá nhỏ. Tuy không nhìn thấy gì, nhưng cô bé có thể nghe được tiếng mọi người trong nhà nói chuyện.
Hơn nữa, cô bé lại chẳng hiểu những người này đang nói gì.
Đói quá.
Vân Kiều hừ hừ, ư ử bày tỏ sự bất mãn. Đôi mắt to long lanh nước chớp chớp dưới hàng mi dày.
Bà Vân nhìn đôi mày nhỏ nhíu chặt của cô bé, lập tức đau lòng:
“Con bé chắc đói rồi. Bà nhớ nhà Thuyên Tử có con dê vừa đẻ, con cả, con chạy sang đó xin ít sữa dê về đi.”
Vân Lâm Hải, cũng chính là cha của Vân Tiểu Ngũ, lập tức đáp:
“Được, con đi ngay!”
Vân Kiều đói đến mức hoa mắt chóng mặt. Hai tay hai chân nhỏ bé vô thức quơ loạn, cứ như rất muốn ngậm thứ gì đó vào miệng.
Đến khi Vân Kiều nhận ra thì cô bé đã cho bàn tay mũm mĩm vào miệng mút chùn chụt.
Cô bé còn chưa mọc răng!
Vân Kiều dùng những ngón tay vẫn chưa thật linh hoạt sờ đi sờ lại mấy lần, cuối cùng đành tuyệt vọng. Tức quá, cô bé phun ra một quả bong bóng tròn vo thật to từ trong miệng.
“Bụp” một tiếng, bong bóng vỡ tan.
“Em gái đang mút ngón tay kìa, còn thổi bong bóng nữa!”
Vân Tiểu Cửu nhỏ nhất nhà đang nằm bò bên đầu giường. Cậu bé mới năm tuổi nhìn đứa trẻ sơ sinh trắng trẻo mềm mại trước mặt, cười ngây ngô không ngừng. Trong mắt cậu, em gái mềm mềm, đáng yêu quá chừng.
Đôi mắt đen láy của Vân Kiều mở to, tò mò nhìn đứa trẻ đang sáp lại gần. Trong đôi mắt trong veo tràn đầy vẻ hiếu kỳ.
Đây chính là con người trong truyền thuyết sao?
Vân Kiều cả đời chưa từng lên bờ, nên đối với sinh vật mang tên con người này vô cùng xa lạ.
Vân Tiểu Ngũ chen tới, đẩy em trai sang một bên.
“Em gái nhìn anh này. Anh là anh Năm của em, cũng là người nhặt em về đấy.”
Đôi mắt to của Vân Kiều đảo qua đảo lại, quả nhiên ánh mắt dừng trên người cậu. Vân Tiểu Ngũ lập tức vui sướng đến mức trông chẳng khác nào một tên ngốc.
Bà Vân vội vàng vuốt lưng giúp cô bé thuận khí.
“Một đứa trẻ xinh xắn thế này, sao lại có người nhẫn tâm vứt bỏ được chứ?”
Bà Vân càng nhìn cô bé càng thấy thích.
Vân Kiều nhìn chằm chằm vào bát nước cơm.
Đây là thứ gì vậy? Uống cũng ngon đấy.
Cho thêm một ngụm nữa.
“Ngoan nào, chúng ta không uống cái này nữa. Lát nữa uống sữa dê nhé.”
Vân Kiều a a mấy tiếng, đôi bàn tay mềm oặt vẫn ôm chặt cái bát đã thấy đáy, nhất quyết không chịu buông, còn muốn uống nữa.
Trông còn có vẻ hung hăng kiểu trẻ con.
Thế này khiến cả nhà đều bật cười.
“Sức lực cũng không nhỏ đâu.” Bà Vân là người vui nhất. Có sức, lại hoạt bát khỏe mạnh, chứng tỏ cơ thể con bé rất tốt.
Vân Kiều chẳng hiểu họ đang nói gì, chỉ biết ôm khư khư cái bát trước mặt như giữ thức ăn, đôi mắt to cứ chăm chăm nhìn đồ ăn.
“Ngoan nào, chúng ta uống chút sữa dê nhé.”
Vân Lâm Hải mang sữa dê về, còn cẩn thận hâm nóng rồi.
Thơm quá!
Cô bé lập tức bỏ luôn cái bát đã trống không.
Dòng sữa dê ấm nóng chảy vào miệng, Vân Kiều sốt ruột nuốt liên tục.
Cái miệng chưa mọc răng đã ngậm chặt lấy chiếc thìa.
Cô bé còn muốn nếm thử xem chiếc thìa này có vị gì, nhưng lợi non mềm, sạch sẽ, chẳng thể nào cắn chặt được.
Thôi vậy, tiếp tục uống thứ nước màu trắng kia.
Trẻ sơ sinh ngoài ăn ra thì chỉ có ngủ. Tã lót cũng đều do người nhà họ Vân thay cho cô bé.
Vân Kiều là giao nhân, nên lúc này cũng đừng mong cô bé có cảm giác xấu hổ gì.
Cuối cùng, Vân Kiều vẫn được nhà họ Vân giữ lại. Nhà họ Vân tuy nghèo nhưng vẫn cố hết sức nuôi cô bé. Ngay cả thím Vân Tiểu Ngũ trước đó còn nói nhà mình không thích hợp nuôi thêm trẻ con, miệng thì cứ than nuôi không nổi, nhưng vẫn ngày ngày sang thay tã, cho cô bé uống sữa.
Vì có cô bé, mấy anh em Vân Tiểu Ngũ cũng không còn nghịch ngợm, ngày ngày chạy ra ngoài chơi nữa. Ngược lại, chúng còn cùng người lớn ra bãi biển nhặt hải sản, luôn miệng nói phải nuôi em gái cho thật tốt.
Gần như ngày nào nhà họ Vân cũng đem một ít hải sản nhặt được ngoài biển đổi lấy sữa dê.
Chẳng bao lâu sau, cả làng Bạch Long đều biết nhà Vân Tường Lâm nhặt được một đứa trẻ sơ sinh.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)