Thời buổi này, đàn ông đi triệt sản đã hiếm, phụ nữ đi triệt sản cũng chẳng nhiều, huống hồ hắn còn giấu người vợ cưới lần hai. Đây chẳng phải là hại người sao? Bảo sao người ta không chịu sống với hắn, quả thật hắn đã quá đáng.
Chị dâu Điền có phần thương cảm cho Úc Tâm Nghiên, nhưng cũng không biết nên khuyên thế nào. Miệng mấp máy mấy lần mà vẫn chẳng nói được câu nào.
Chị thầm nghĩ: Làm mẹ kế vốn đã chẳng dễ dàng, sau này nếu lại không có đứa con ruột của mình thì cuộc sống quả thật chẳng còn gì để mong đợi.
Úc Tâm Nghiên khẽ thở dài: “Chị dâu, chị về đi. Dù sao chị cũng thấy rồi đấy, lúc tôi đến đây còn chưa bước chân vào cửa nhà Lữ Tuấn Thành, đã xách hành lý thẳng đến bệnh viện.
“Mấy ngày tôi nằm viện, anh ta cũng chỉ đến thăm tôi một lần. Dưa hái xanh không ngọt, cuộc sống không có tình cảm thì khó mà sống nổi, nên tôi không muốn mơ mơ hồ hồ làm bảo mẫu miễn phí cho người ta cả đời.”
Thật ra chị dâu Điền có phần không đồng tình với suy nghĩ của Úc Tâm Nghiên. Làm gì có chuyện vừa kết hôn đã ly hôn, sau này còn biết nhìn mặt ai? Nhưng nghĩ đến chuyện Lữ Tuấn Thành đã làm, chị cũng cảm thấy người đàn ông này quá ích kỷ.
Con gái nhà người ta còn trẻ đã đến đây làm mẹ kế, vậy mà hắn chẳng nói chẳng rằng đã đi triệt sản. Đúng là hành xử quá hèn hạ. Cho dù hắn không thể quên Diêu Thiến, cho dù hắn thương ba đứa con đến đâu, cũng không nên làm chuyện như vậy.
Nhất thời chị cũng không biết nên khuyên Úc Tâm Nghiên thế nào, đành nói: “Em à, chị cũng không biết nên khuyên em thế nào, nhưng chuyện này em vẫn nên suy nghĩ cho thật kỹ. Trên đời này không có thuốc hối hận đâu. Hậu quả của việc ly hôn, em phải cân nhắc cho rõ.”
Úc Tâm Nghiên gật đầu: “Cảm ơn chị. Em đã quyết rồi, không còn đường quay lại nữa. Em vẫn còn trẻ, em muốn tìm một người trong lòng và trong mắt chỉ có mình em, cùng nhau sống hết một đời.
“Trước đây không biết thì thôi, nhưng bây giờ đã biết rồi, em thật sự không thể tiếp tục sống với anh ta.”
Chị dâu Điền rời đi. Úc Tâm Nghiên đang định đi thì nghe thấy phía sau một cái cây cách đó không xa có động tĩnh. Cô quay đầu nhìn, thấy trên thân cây còn dựng một chiếc nạng.
Sau gốc cây vậy mà có người. Như vậy chẳng phải những lời cô vừa nói với chị dâu Điền đều đã bị người ta nghe thấy sao?
Hơi bực bội, cô bước tới. Sau cây hòe Tây trăm năm tuổi có một người đàn ông đang ngồi, gương mặt cương nghị, không thể nói là đẹp trai đến mức nào nhưng lại toát lên vẻ nam tính rõ rệt.
Người đàn ông kia cũng vừa hay nhìn sang. Bốn mắt chạm nhau, Úc Tâm Nghiên chợt nhớ ra, đây chẳng phải người đàn ông ở phòng bệnh bên cạnh hôm trước sao?
Người đàn ông kia lại bất chợt lên tiếng: “Yên tâm, tôi sẽ không nói ra ngoài.”
Úc Tâm Nghiên khựng lại một thoáng, vẫn lịch sự nói: “Cảm ơn.”
Nói xong, cô bước nhanh rời đi.
Úc Tâm Nghiên vừa đi khỏi, khóe môi người đàn ông sau gốc cây hơi cong lên. Cô gái này đúng là cá tính thật.
---
Úc Tâm Nghiên trở về nhà khách, đóng chặt cửa rồi nằm xuống giường. Cô nghĩ chẳng bao lâu nữa Lữ Tuấn Thành sẽ tìm tới. Biết trước hôm nay công đoàn không làm việc thì cô đã để ngày mai mới xuất viện rồi.
Nghĩ đến những chuyện ở kiếp trước, cô không khỏi muốn gào lên mấy tiếng trong lòng. Đúng là cô đã phải chịu quá nhiều uất ức.
Tâm trạng bực bội, cô đưa tay vò rối mái tóc.
Chợt nhớ trên tay mình vẫn còn vết thương, cô vội ngồi dậy kiểm tra.
Nhưng vừa nhìn, cô đã phát hiện trên chiếc khăn tay vậy mà chẳng hề thấm máu. Mở chiếc khăn đang bọc ngón tay ra, lần này cô càng kinh ngạc đến trợn tròn mắt. Cô không cam lòng, lật qua lật lại xem mấy lần, vậy mà trên ngón tay chẳng còn chút dấu vết nào của vết thương.
========================================
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


