Thấy vẫn còn thiếu một chút nữa, cô bồi thêm: “Dù sao chúng tôi cũng chỉ mới đăng ký kết hôn, chưa tổ chức tiệc cưới. Cơm còn chưa nấu thành cháo, chẳng lẽ cô nghĩ ai cũng muốn làm mẹ kế cho bọn chúng chắc?”
Diêu Tuệ nghe vậy tức đến không chịu nổi. Có biết bao nhiêu phụ nữ muốn lấy anh rể cô ta, vậy mà người phụ nữ này còn dám chê bai. Cô ta đang định nổi giận thì nghe thấy giọng mẹ mình vọng vào từ cổng.
Cô ta cũng chẳng còn tâm trí phản bác Úc Tâm Nghiên, lập tức chạy về phía cánh cửa nhỏ phía trước. Cánh cửa này có thể thông ra sân sau nhà khách, bên cạnh nhà bếp ở sân sau còn có một cửa bên, có thể rời khỏi nhà khách.
Diêu Tuệ nghe thấy giọng mẹ mình, Úc Tâm Nghiên đương nhiên cũng nghe thấy. Bà cụ này tuy thật lòng thương mấy đứa cháu ngoại trai, cháu ngoại gái, nhưng cũng là người rất giỏi tính toán.
Kiếp trước cô đã không ít lần chịu thiệt mà không thể nói ra trước mặt bà ta. Kiếp này cô sẽ không nuông chiều bà ta nữa. Có điều lúc này cô cũng không muốn gặp bà ta, tiện tay đóng cửa lại.
Mẹ Diêu tìm một vòng dọc hành lang nhà khách nhưng không thấy Diêu Tuệ, cứ tưởng mình nhận nhầm người nên mới lẩm bẩm chửi mắng mấy câu rồi rời đi.
Rời khỏi nhà khách, nhớ đến câu “cơm còn chưa nấu thành cháo” của Úc Tâm Nghiên, trong lòng Diêu Tuệ lập tức nảy ra một chủ ý.
Không ngờ cô ta đã đến nhà khách một chuyến mà chị dâu Điền vẫn còn ở sân nhà anh rể. Lập tức trong lòng có chút không vui: “Chị dâu Điền cũng ở đây à? Hai người đang nói chuyện gì vậy, cho tôi nghe với.”
Chị dâu Điền vốn chẳng có ấn tượng tốt với Diêu Tuệ. Dù sao lời cần truyền chị cũng đã truyền, điều cần khuyên cũng đã khuyên. Còn Lữ Tuấn Thành muốn làm thế nào thì đó là chuyện của hắn. Có điều, chuyện Úc Tâm Nghiên nói Lữ Tuấn Thành đã làm phẫu thuật triệt sản, chị thật sự không tiện nói ra.
---
Chị không trả lời Diêu Tuệ, mà nói với Lữ Tuấn Thành: “Trong nhà còn cả đống việc, chị về trước đây.”
Đến cửa lớn, chị vẫn không quên nói một câu đầy thâm ý: “Tuấn Thành, chuyện này không thể kéo dài được đâu. Cậu vẫn nên mau chóng dỗ người ta về thì hơn.”
Nói xong, chị gật đầu với Diêu Tuệ rồi đi thẳng về sân nhà mình ở bên cạnh.
Diêu Tuệ thấy chị dâu Điền không để ý đến mình cũng chẳng buồn tức giận. Cô ta đã hiểu ý rồi, chị dâu Điền muốn khuyên anh rể đón Úc Tâm Nghiên, người phụ nữ nhà quê kia, về.
Sao có thể được chứ?
Cô ta bước nhanh mấy bước đến bên Lữ Tuấn Thành: “Anh rể, anh đừng nghe lời chị dâu Điền. Cô ta đã không muốn về thì cứ mặc kệ cô ta vài ngày, kẻo cô ta lại tưởng mình quý giá lắm.”
Vốn dĩ Lữ Tuấn Thành vẫn còn có chút không biết phải làm sao, nhưng nghe Diêu Tuệ nói vậy, hắn cũng cảm thấy có lý.
Mới đến đây được mấy ngày, chuyện cô không chịu xuất viện về nhà chăm sóc bọn trẻ hắn đã nhịn. Bây giờ xuất viện rồi mà vẫn còn làm mình làm mẩy, nếu không uốn nắn cái tính này của cô thì sau này chẳng phải cô sẽ cưỡi lên đầu hắn hay sao?
Thấy anh rể đã nghe lọt tai, Diêu Tuệ giơ thịt kho và rượu trắng trong tay lên: “Anh rể, xem em mua gì này. Em nghe nói mấy ngày nay nhiệm vụ trong nhà máy nặng nề, phân xưởng số ba của anh đã tăng ca mấy ngày liền rồi.”
========================================
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)