Lần này Triệu Kiến Quân cũng thật sự bị dọa sợ. Trước đây đâu phải cậu chưa từng xuống sông Ngọc Tuyền nghịch nước, nhưng hôm nay nếu không có chị gái kia xuống nước cứu bọn họ thì chẳng biết đã xảy ra chuyện gì rồi.
Nghĩ đến người chị lớn đã cứu mình, cậu ngẩng đầu nhìn mẹ: “Mẹ, hôm nay nếu không có người xuống nước cứu bọn con thì e là thật sự xảy ra chuyện rồi. Riêng Văn Thắng, bác sĩ Lý phải cấp cứu cả một lúc lâu mới cứu tỉnh được.”
Trương Mỹ Liên vừa nghe có người cứu con trai mình, lập tức hỏi: “Ai cứu các con vậy?”
Triệu Kiến Quân lắc đầu: “Không biết, trước đây con chưa từng gặp chị ấy.”
Trương Mỹ Liên quay đầu nhìn về phía sau. Những người vừa trở về từ bờ sông đều đã tản đi hết. Nghĩ mình còn phải quay lại làm việc, bà đành tính đợi tan ca rồi hỏi thăm sau: “Vậy lát nữa mẹ sẽ hỏi thăm thử. Nhất định phải cảm ơn người ta cho tử tế.”
Úc Tâm Nghiên trở về nhà khách, vừa lấy quần áo để thay ra, định đóng cửa vào không gian thì nghe bên ngoài có tiếng hỏi: “Xin hỏi, Úc Tâm Nghiên ở phòng nào vậy?”
Úc Tâm Nghiên nghe có người hỏi thăm mình, nghĩ chắc là Lữ Tuấn Thành dẫn người tìm tới. Xem ra hôm nay không thể vào không gian rồi.
Cô nhanh chóng đóng cửa, thay bộ quần áo ướt trên người. Vừa đặt quần áo đã thay vào chậu, cô đã nghe tiếng “rầm, rầm, rầm” đập cửa.
Đúng vậy, không phải gõ cửa mà là đập cửa.
Úc Tâm Nghiên không khỏi cau mày. Nhưng đến khi cửa mở ra, cô mới phát hiện bên ngoài chỉ có em vợ của Lữ Tuấn Thành là Diêu Tuệ, người phụ nữ cả đời chỉ giỏi gây chuyện.
Người này trước đây một lòng muốn gả cho Lữ Tuấn Thành, nhưng mẹ Diêu nói gì cũng không đồng ý. Chuyện này mãi sau cô mới biết. Bảo sao ngay từ đầu cô ta đã luôn tìm cách gây khó dễ cho mình.
Cô giả vờ không quen biết, hỏi: “Cô tìm ai?”
Diêu Tuệ đứng ngoài cửa đánh giá Úc Tâm Nghiên từ trên xuống dưới: “Cô chính là Úc Tâm Nghiên, người sắp làm mẹ kế của mấy đứa cháu trai tôi?”
Úc Tâm Nghiên không trả lời thẳng câu hỏi của cô ta, mà hỏi ngược lại: “Cô là ai, tìm tôi có chuyện gì?”
Trong mắt Diêu Tuệ tràn đầy vẻ khinh miệt: “Tôi nói cho cô biết, anh rể tôi sẽ không thích cô đâu. Cô chẳng qua chỉ là người anh ấy tìm về để chăm sóc bọn trẻ, một bảo mẫu mà thôi. Đừng mừng quá sớm.”
Úc Tâm Nghiên nhìn Diêu Tuệ với vẻ nửa cười nửa không: “Hình như cô rất không muốn tôi gả cho Lữ Tuấn Thành nhỉ?”
Cô ta nhân lúc người nhà không để ý, lén chạy đến nhà anh rể. Nghe được lời chị dâu Điền, cô ta mới tìm đến đây. Cố tỏ vẻ bình tĩnh, cô ta nói: “Cô đừng có nói sang chuyện khác. Tôi nghe nói cô xuất viện mà không về chăm sóc mấy đứa cháu trai của tôi nên mới tìm đến đây.
“Người ta vẫn nói có mẹ kế thì có cha dượng. Bây giờ cô còn chưa tổ chức tiệc cưới với anh rể tôi mà đã chẳng để tâm đến mấy đứa cháu của tôi, sau này chúng nó còn có ngày tháng tốt đẹp để sống sao?”
Ở kiếp trước, Diêu Tuệ không ít lần xúi giục mấy đứa con riêng gây chuyện với cô. Nếu cô ta đã muốn gả cho Lữ Tuấn Thành đến vậy, chẳng phải cô cũng nên tác thành cho cô ta sao?
Tính tình của người phụ nữ này, cô hiểu quá rõ: “Tôi làm thế nào là chuyện của tôi, chưa đến lượt cô quản. Cho dù cô muốn quản, cũng phải xem mình có bản lĩnh đó hay không.”
Diêu Tuệ không ngờ người phụ nữ từ nông thôn đến này lại ngông nghênh như vậy: “Cô có ý gì?”
Úc Tâm Nghiên thản nhiên nói: “Nếu cô không thích tôi làm mẹ kế của mấy đứa cháu trai mình, vậy thì tìm một người phụ nữ cô vừa mắt giới thiệu cho anh rể đi. Tôi đâu phải nhất định phải lấy anh ta.”
========================================
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)