Quý Ngôn Lễ chọn tới chọn lui, cuối cùng nhặt ra một que kem đá truyền thống: "Bao nhiêu tiền?"
"Năm hào." Thời Việt đáp.
"Này." Quý Ngôn Lễ rút từ trong túi ra tờ bạc một trăm tệ chẵn, đưa cho Thời Việt.
Thời Việt cạn lời, đẩy tờ tiền trả lại: "Thôi bỏ đi, bao nhiêu tiền lẻ thối hết cho cậu thì lấy gì trả lại cho khách khác."
"Thế thì... cảm ơn nhé." Quý Ngôn Lễ quơ quơ que kem trong tay với Thời Việt.
"Không có gì." Thời Việt ngồi xuống, tiếp tục cúi đầu làm bài tập.
Nhưng Quý Ngôn Lễ vẫn không chịu đi.
"Tuyến đường sắt bên này vẫn có tàu chạy chứ?" Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, lên tiếng hỏi.
"Vẫn chạy. Buổi chiều nhiều tàu lắm, rào chắn cứ hạ xuống suốt thôi. Cậu canh chuẩn thời gian hẵng đạp về phố." Thời Việt chỉ tay lên bảng giờ tàu chạy treo trên tường, "Cậu xem cái bảng kia kìa, nhìn giờ cho chuẩn để khỏi phải đứng chôn chân chờ trước rào chắn."
"Ok, cảm ơn."
Quý Ngôn Lễ vẫn chôn chân tại chỗ.
"Có mỗi mình cậu trông tiệm thôi à? Bố mẹ cậu đâu?"
Thời Việt ngẩng phắt lên, liếc nhìn Quý Ngôn Lễ một cái. Cô muốn xem thử liệu có phải cậu ta đang cố tình "bóng gió" mình hay không. Dù sao thì ngày hôm qua, chính mắt cậu ta đã thấy cô đứng nói chuyện với bố ở sân trường.
"Sao thế?" Quý Ngôn Lễ hỏi.
"Không có gì. Mẹ tôi đi mua sắm rồi, bố tôi làm việc ở nơi khác." Thời Việt đáp cộc lốc.
Đúng vậy, dù bố mẹ đã đường ai nấy đi từ năm cô sáu tuổi, nhưng cô tuyệt nhiên chưa từng chủ động hé răng với bất kỳ bạn học nào về xuất thân từ gia đình đơn thân của mình.
Cô vẫn nhớ hồi tiểu học, trong lớp có một thằng nhóc mập mạp, ở bẩn nên chẳng ai muốn chơi cùng. Một hôm, lúc cả đám đang tụ tập chơi đùa, thằng nhóc bỗng nhiên bước tới bẽn lẽn nói: "Bố mẹ tớ ly hôn rồi."
Chỉ một câu nói ấy thôi, ngay lập tức khơi dậy lòng thương hại của đám trẻ con. Đứa nào đứa nấy tranh nhau rủ nó chơi chung, vừa chơi vừa an ủi: "Cậu đừng buồn nữa nhé, tất cả chúng mình đều là bạn tốt của cậu."
Thời Việt lúc bấy giờ đứng chầu rìa bên ngoài, bỗng dưng cũng nảy sinh một thứ xúc động thôi thúc mãnh liệt. Cô cũng có thể nói: "Bố mẹ tớ cũng ly hôn rồi."
Cô tin chắc rằng, chỉ cần thốt ra câu đó, cô sẽ càng được mọi người chào đón nồng nhiệt hơn, sẽ mãi mãi được làm trung tâm của đám đông. Nhưng đến cuối cùng, cô đã chọn cách ngậm miệng. So với đám trẻ đồng trang lứa, cô trưởng thành và chín chắn hơn hẳn. Cô tự hiểu việc vạch trần vết thương rỉ máu của mình ra để đổi lấy sự chú ý là hạ sách. Sự nhiệt tình bủa vây lấy bạn lúc đó, thực chất chỉ là lòng thương hại mà thôi.
Mà cô thì không bao giờ cần sự thương hại.
"Ồ, vậy tôi về đây. Bye bye, hẹn gặp ở trường." Quý Ngôn Lễ ném chiếc que gỗ đã ăn xong vào thùng rác nhà Thời Việt, xoay người vẫy tay chào cô.
Đợi cậu ta đi khuất, bà nội Lưu mới lên tiếng: "Bạn cùng lớp của cháu à? Khôi ngô phết nhỉ! Chắc không phải người vùng này đâu đúng không?"
"Người Bắc Kinh ạ." Thời Việt nhìn theo bóng lưng Quý Ngôn Lễ trả lời.
"Thảo nào khí chất trông khác hẳn, người từ thủ đô tới có khác!"
Bữa trưa, Thời Việt vội vã lùa vài miếng cơm hộp cho xong bữa. Cô trông tiệm đến tận năm giờ chiều thì Thái Phượng Hà mới xách túi lớn túi bé bước vào.
"Mệt đứt cả hơi!" Bà ngồi phịch xuống ghế sô pha.
Thấy Thời Việt đang ngồi trong quầy thu ngân, bà hớn hở cười: "Mẹ mua cho mày một bộ quần áo này, lại đây thử xem?"
"Công nhận là nhìn quê mùa thật. Thôi mày cởi ra đi, mai mẹ đem đi đổi. Hôm nay vất vả trông tiệm giúp mẹ nửa ngày rồi," Thái Phượng Hà cười lấy lòng, "Thưởng cho mày món canh cá dưa chua mày thích ăn nhất, chịu không?"
Gần nhà tắm có mở một tiệm cơm món Xuyên. Hai vợ chồng ông chủ đều là người Thành Đô, nấu món canh cá dưa chua cực kỳ ngon. Chỉ có điều, cá ở đó toàn bị chủ tiệm đập chết tươi ngay trước mặt khách.
Thời Việt nhét tờ một trăm tệ mẹ đưa vào túi, ung dung đi bộ sang tiệm cơm. Cô gọi một phần canh cá dưa chua cùng hai hộp cơm trắng mang về. Đi theo ông chủ đến trước bể cá, cô chỉ tay chọn một con to vừa vặn. Ông chủ nhanh nhảu dùng vợt vớt ra, cho thẳng vào túi nilon rồi dùng lực đập mạnh một cú chát chúa xuống sàn nhà.
Thời Việt lạnh lùng vô cảm đứng nhìn. Đến khi con cá bị đập cho ngất lịm đi, ông chủ mới xách nó vào trong. Bếp của tiệm là loại không gian mở, cô tận mắt chứng kiến cảnh ông chủ mổ bụng moi ruột con cá như thế nào. Ấn tượng nhất là lúc con cá đột nhiên tỉnh lại giãy giụa, ông chủ không ngần ngại cầm ngay cây cán bột phang thẳng một nhát chí mạng vào đầu nó.
"Tàn nhẫn thật." Chẳng biết từ lúc nào, Quý Ngôn Lễ lại lù lù xuất hiện đứng ngay sát bên cạnh Thời Việt.
Thời Việt ngoảnh đầu nhìn cậu ta, thầm cảm thán tên này đúng là âm hồn bất tán.
"Tôi đang ăn cơm ở đây, một mình." Quý Ngôn Lễ chỉ tay về phía chiếc bàn nằm trong góc tiệm, "Tôi gọi món cá chần nước sôi cay, tay nghề ông chủ phải nói là đỉnh." Cậu ta vừa nói vừa hít hà liên tục, rõ ràng là đang bị cay xé lưỡi.
"Tiệm này còn bán cả lẩu nữa, khuyên cậu nên thử một lần, ăn rất được." Thời Việt đột nhiên lên tiếng.
"Thế à? Vậy để hôm nào tôi ghé qua ăn thử xem sao. Cậu muốn đi cùng không? Tôi mời." Quý Ngôn Lễ quay sang nhìn Thời Việt, buông lời rủ rê.
"Cô bé, cháu muốn ăn độ cay thế nào nhỉ?" Ông chủ từ trong bếp thò đầu ra hỏi vọng, cắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai người.
"Thật cay ạ, càng cay càng tốt." Thời Việt đáp lời.
Câu chuyện bị cắt ngang nên chẳng thể tiếp tục được nữa. Quý Ngôn Lễ quay lại bàn ngoan ngoãn xử lý nốt nồi cá của mình, còn Thời Việt thì đứng im chôn chân trước cửa bếp, chăm chú theo dõi từng công đoạn nấu nướng của ông chủ.
Mãi cho đến khi túi đồ ăn nóng hổi được giao tận tay, ngửi thấy mùi hương chua chua cay cay xộc thẳng vào mũi, khóe môi cô mới khẽ cong lên thành một nụ cười.
Xách hộp canh cá dưa chua về đến nhà, tranh thủ lúc vắng khách, hai mẹ con bê chiếc bàn xếp ra dựng trước sô pha, xì xụp ăn đến mức mồ hôi túa ra đầm đìa.
"Mẹ muốn sang nhượng lại cái nhà tắm này." Thái Phượng Hà đột nhiên lên tiếng.
"Sao tự nhiên lại thế ạ?" Thời Việt ngẩng đầu hỏi.
"Tại cái đường ray xe lửa đấy. Vốn dĩ họ còn mở một cái cửa nhỏ cho người dân chui qua, giờ thì rào bít bùng hết cả lại, muốn đi qua khu này phải đi vòng một quãng rất xa. Đi xe đạp thì còn đỡ, chứ đi bộ thì phiền phức chết đi được. Lượng khách giảm mất hơn một nửa rồi, chỉ loanh quanh dựa vào mấy người sống quanh đây thì căn bản chẳng kiếm chác được bao nhiêu." Thái Phượng Hà vừa nói vừa nhằn một chiếc xương cá nhổ toẹt xuống bàn.
"Mình kiếm nhiều tiền thế để làm gì, đủ tiêu là được rồi mà mẹ." Thời Việt thực tâm không muốn nhượng lại nhà tắm này.
"Sang nhượng đi rồi tao cũng phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian chứ. Mấy năm nay hết mở quán cơm lại đến nhà tắm, mệt muốn đứt hơi rồi." Có vẻ như Thái Phượng Hà đã hạ quyết tâm sắt đá.
"Vậy sau này mẹ định làm gì?" Thời Việt dường như rất để tâm đến vấn đề này.
"Chẳng làm gì sất, tìm một tấm chồng, để chồng đi làm kiếm tiền, tao cũng phải trải nghiệm thử cuộc sống của mấy bà nội trợ phu nhân xem sao." Tương lai mà Thái Phượng Hà vẽ ra quá đỗi cụ thể, cụ thể đến mức khiến Thời Việt cảm thấy ớn lạnh.
"Tìm chồng..." Thời Việt lẩm bẩm lặp lại, "Mẹ, mẹ còn nhớ cái người đàn ông qua lại với mẹ hồi con học lớp Hai không?"
"Khụ khụ khụ..." Thái Phượng Hà bị sặc chới với, ớt xộc lên tận mũi cay xé, bà vội vàng vơ lấy cốc nước nốc ừng ực.
"Đang yên đang lành tự dưng nhắc lại chuyện đó làm gì?" Thái Phượng Hà trừng mắt hỏi.
"Không có gì ạ." Thời Việt lại tiếp tục cúi mặt lùa cơm.
Không khí trên bàn ăn bỗng chìm vào một sự tĩnh lặng quỷ dị.
Khóe môi Thời Việt khẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt. Đúng vậy, cô cố tình đấy.
Cố tình khơi mào nhắc lại chuyện cũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



