“Em về nghỉ một chút đi, chiều quay lại cũng chưa muộn. Để mẹ nghỉ ngơi một lát nữa. Tuy có y tá chăm, nhưng vẫn nên có người thân ở bên thì yên tâm hơn. Tối anh sẽ tới canh đêm, đàn ông thì dễ xoay xở hơn, có thể ngồi trò chuyện với ba cũng tiện.”
Nghe anh nói vậy, Liên Hạ cũng thấy hợp lý, đành gật đầu theo.
Lúc hai người lên xe, đi được nửa đường về nhà, Liên Hạ mới chợt nhớ ra chuyện gì đó.
“Này… lúc nãy sao anh lại gọi ba mẹ em là ‘ba mẹ’ vậy hả?”
Trần Giản Tây vẫn nhìn về phía trước, khóe môi cong lên, càng lúc càng rõ ràng.
Liên Hạ liếc sang trừng mắt:
“Không biết ngượng à!”
Anh vẫn tỏ ra như không có chuyện gì, chăm chú lái xe, chỉ cười nhẹ:
“Thì sau này sớm muộn gì cũng phải đổi cách xưng hô thôi mà.”
Liên Hạ: … Sao mà mặt dày thế không biết.
Nhìn thấy cô phồng má lên tức giận, trông chẳng khác gì một chú ếch xanh nhỏ, Trần Giản Tây không nỡ trêu thêm, chỉ cười dịu dàng nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
