Trần Giản Tây nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, dịu giọng nói:
“Để anh vào nói chuyện với bác một chút. Em yên tâm, anh tự biết chừng mực. Với lại trong tình huống thế này, thật ra trong lòng bác cũng rất bất an. Để anh nói vài lời giúp bác yên tâm hơn.”
Liên Hạ mắt hoe đỏ, nhìn anh bình tĩnh nhưng vẫn mang chút do dự.
Hạ Lan Tuyết bị hành động của Trần Giản Tây thân mật với Liên Hạ khi nãy dọa cho sững người. Trong lòng rất muốn hỏi cô nhưng mãi vẫn chưa tìm được cơ hội. Bà cứ hết nhìn con gái rồi lại nhìn sang Trần Giản Tây, trong lòng rối như tơ vò không biết có nên kéo hai người họ tách ra không.
“Không sao thật mà, tin anh.”
Trần Giản Tây khẽ cười, dịu dàng xoa đầu cô. “Anh vào đây.”
Liên Hạ cắn môi, ánh mắt như chú mèo nhỏ bị thương nhìn anh. Cuối cùng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
“Đừng để ba em xúc động nữa.”
“Anh biết rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
