Đêm qua họ đã thử qua ba tư thế, lúc ấy quả thực vô cùng tận hứng và sảng khoái. Ban đầu anh vẫn còn nhớ phải bịt miệng Tri Phùng Vũ để cô không phát ra tiếng động, nhưng sau đó chính anh ấy cũng quên bẵng đi mất.
Kết quả của sự hoan lạc tột cùng vào đêm qua chính là khi Thịnh Tích Việt nghĩ đến việc anh trai của Tri Phùng Vũ đang ở ngay phòng bên cạnh, anh ấy bỗng cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Hơn nữa tối qua hai anh em họ vừa mới xảy ra chuyện không vui, vậy mà đêm xuống họ lại làm chuyện này, cứ như thể là đang cố ý trêu tức người ta vậy.
“Không biết khả năng cách âm của bức tường này thế nào nhỉ?” Thịnh Tích Việt vừa nói vừa đưa tay ôm lấy Tri Phùng Vũ. Có lẽ cô không nhận ra anh ấy đã tỉnh nên bị động tác của anh ấy làm cho giật mình một cái. Thịnh Tích Việt buồn cười hôn lên cánh tay cô rồi khẽ thở dài.
“Anh hơi không biết phải đối mặt với anh trai em như thế nào nữa.”
Lông mi Tri Phùng Vũ khẽ rung động, cô nhanh chóng nở một nụ cười gượng gạo.
“Nghĩ nhiều làm gì, nếu khó quá thì khỏi đối mặt luôn đi.”
“Hôm nay là thứ Bảy, nếu anh ấy không ra ngoài mà hai đứa mình lại đi hẹn hò thì cũng không tiện lắm đâu nhỉ.”
Tri Phùng Vũ không nhìn vào mắt anh ấy: “Lâu ngày không gặp nên nói về mấy chuyện cũ rích từ đời tám hoánh nào rồi thôi. Có lẽ anh ấy hối hận vì đã đưa căn nhà này cho em, cộng thêm việc mẹ cứ thúc giục anh ấy yêu đương nên mới nói vài câu mỉa mai, rồi hai bên nổ ra tranh cãi.”
Thịnh Tích Việt nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, hóa ra cũng chỉ vì những lý do trần tục như thế.
Anh ấy thoải mái gối hai tay ra sau gáy: “Lẽ nào anh cả thực sự muốn về nước sao? Nếu anh ấy về thì để anh ấy ở lại đây cũng chẳng sao mà.”
Tri Phùng Vũ im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: “Anh đừng có lấy đồ của em ra để làm người hào phóng một cách mù quáng như vậy.”
Giọng điệu của cô nghe như thể thực sự đang tính toán chi ly vì một căn nhà.
“Được rồi, được rồi, anh sai rồi.”
Tri Phùng Vũ nhớ đến túi bánh khoai môn đã bị mềm đi đặt ở phòng khách, cô nhỏ giọng nói: “Anh ấy cũng sẽ không thực sự quay về đâu.”
Thịnh Tích Việt nghĩ đến việc Lương Hoài sống ở nước ngoài bao nhiêu năm nay, chắc hẳn là đã quen với cuộc sống tự do nên không muốn kết hôn. Lại nghĩ đến việc Tri Phùng Vũ ở bên cạnh mình, anh ấy không những không thể đưa cô đi chơi nước ngoài, số lần đi du lịch cũng chẳng đếm được bao nhiêu, lòng anh ấy chợt dấy lên một nỗi áy náy.
Anh ấy âu yếm ôm chặt lấy cô: “Em có muốn đi du lịch nước ngoài không?”
Không biết có phải vì khi ôm cô, tấm chăn bị kéo ra một chút hay không mà Thịnh Tích Việt cảm nhận được làn da trần trụi của Tri Phùng Vũ dưới lòng bàn tay mình đang nổi cả da gà.
Anh ấy nhanh chóng kéo chăn đắp lại cho cô: “Muốn lắm đúng không? Em có trách anh vì không thể cùng em ra nước ngoài không?”
Khoảng hai giây sau, Tri Phùng Vũ quay sang nhìn anh ấy với vẻ mặt đầy khó hiểu: “Có phải anh nghĩ quá nhiều rồi không? Chuyện em muốn nhiều lắm, nhưng đâu phải chuyện gì cũng được như ý nguyện đâu.”
Cô nói một cách đầy phóng khoáng, nhưng lọt vào tai Thịnh Tích Việt thì hoàn toàn không phải như vậy. Anh ấy cảnh giác và quan tâm hỏi:
“Câu này có ý gì đây? Em còn chuyện gì chưa hài lòng nữa sao?”
Tri Phùng Vũ lập tức ngồi dậy từ trên giường, cười nhạo anh: “Không có gì hết! Các anh làm cảnh sát cứ thích bám lấy mấy chi tiết vụn vặt để truy hỏi đến cùng, đúng là phiền phức nhất trên đời.”
Thịnh Tích Việt cũng ngồi dậy, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, bàn tay luồn vào trong áo cô: “Dám nói chuyện với cảnh sát như vậy sao? Cái vẻ mặt khi anh thực sự truy hỏi đến cùng, chẳng lẽ em chưa thấy qua sao?”
Hai người đùa giỡn một hồi, Thịnh Tích Việt cảm thấy bụng đã đói.
“Để anh ra phố mua mì trộn về nhé, chẳng phải hai hôm trước em nói là muốn ăn sao?”
Tri Phùng Vũ do dự một chút, cuối cùng không nói ra chuyện sáng sớm hôm qua mình đã ăn rồi.
Cô ở trong phòng ngủ một mình thêm vài phút, khi bước ra cửa thì vừa vặn chạm mặt Lương Hoài đang từ nhà vệ sinh tầng hai đi ra.
Trên mặt và tóc của anh vẫn còn đọng những giọt nước. Anh cứ thế liếc nhìn cô một cái, trên mặt lộ rõ vẻ xa cách đầy lộ liễu.
Mắt anh rất đỏ, không biết có phải là do nước dính vào khi gội đầu hay không.
Tri Phùng Vũ thấy cổ áo của anh đã bị thấm ướt, bèn hỏi: “Anh không tìm thấy khăn lau mặt sao?”
Lương Hoài không đáp lời. Tri Phùng Vũ lách qua người anh, bước vào phòng tắm vẫn còn vương lại hơi nước nóng ẩm. Rõ ràng khi biết Lương Hoài sắp về, cô đã để hai chiếc khăn mới vào trong tủ rồi mà.
“Tìm thấy rồi này.” Cô nói vọng ra ngoài cửa, sau đó chạy bước nhỏ đi ra.
Lương Hoài nhìn thứ trên tay cô, đó là một chiếc khăn màu xanh dương. Nếu không phải nó quá mới và sạch sẽ, có lẽ Lương Hoài đã lầm tưởng đây là chiếc khăn anh từng dùng trước khi ra nước ngoài.
Từ nhỏ đến lớn, đồ dùng của anh và Tri Phùng Vũ cơ bản đều là cô dùng màu hồng còn anh dùng màu xanh, bàn chải đánh răng như vậy và khăn mặt cũng không ngoại lệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



