Vừa rồi khi đứng cách một khoảng, anh ấy chú ý thấy một đôi bàn tay đặt trên lưng người phụ nữ nên cứ ngỡ là đôi tình nhân nào đó đang lén lút hẹn hò sau lưng gia đình vào lúc nửa đêm. Không phải tranh chấp là tốt rồi, trên đường phố không người lúc đêm khuya, thói quen nghề nghiệp khiến anh ấy phải lưu tâm đến nơi này.
Chỉ đến khi Thịnh Tích Việt nhận ra một trong hai nhân vật chính là Tri Phùng Vũ, anh ấy mới kịp thời dập tắt cái suy tưởng nực cười đó.
Khi tiếp xúc với các nghi phạm trong những vụ án mạng vì tình, Thịnh Tích Việt nhận thấy hầu hết đàn ông luôn có những suy tưởng tương tự như vậy. Thậm chí có người còn chìm đắm trong suy tưởng mình là nạn nhân bị vợ phản bội, nhưng Thịnh Tích Việt không thể đồng cảm vì anh cho rằng đó là biểu hiện của một người không tự tin.
Cho đến khi anh ấy nhìn rõ người đứng đối diện vợ mình là anh trai của cô.
Anh ấy càng cảm thấy sự nghi ngờ trong giây lát vừa rồi của mình là một chuyện vô căn cứ.
Anh ấy cố gắng gạt bỏ cảm giác khó chịu mà cái ôm khăng khít kia mang lại cho mình và tự nhủ rằng, có lẽ đó chính là sự gắn kết kỳ diệu của những người cùng nhau lớn lên từ nhỏ.
Cả đời này anh ấy vẫn chưa từng cãi nhau với cô đến mức phải xách hành lý bỏ đi như thế này bao giờ.
Lương Hoài nhìn thấy Tri Phùng Vũ lại đang dùng ngón tay cấu vào phần thịt ở hổ khẩu của mình, cuối cùng anh trầm giọng nói: “Tôi có nói vài câu không lọt tai nên con bé bảo tôi cút đi, bảo tôi cút về Ý.”
Thịnh Tích Việt chưa bao giờ nghe thấy Tri Phùng Vũ dùng những từ ngữ như vậy với mình, nhưng nhìn phản ứng của hai người thì có lẽ là thật: “Sao em có thể nói với anh cả những lời như vậy được?”
Cứ thế, trên đường chỉ còn lại tiếng bánh xe vali lăn trên mặt đường nhựa và tiếng bước chân của ba người với ba tâm trạng khác nhau.
Về đến nhà, hai anh em giống như bị cuộc tranh cãi vừa rồi rút cạn sức lực, họ chẳng thèm chào hỏi nhau một câu, ai nấy đều đi thẳng về phòng ngủ của mình.
Thịnh Tích Việt đi sau lưng Tri Phùng Vũ rồi nhỏ giọng hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Anh ấy mắng em trước à?”
Anh ấy biết anh em ruột thịt thì không có thù hằn gì quá lâu, nhưng với tư cách là chồng, anh ấy có nghĩa vụ phải quan tâm đến cảm xúc của vợ mình.
Tri Phùng Vũ ngẩn người ra một chút rồi đáp: “Không có.”
Ngay cả khi cô nói ra những lời tồi tệ nhất với anh, anh cũng chưa bao giờ nặng lời với cô một câu nào.
Nghĩ đến biểu cảm của Lương Hoài dưới gốc cây ban nãy, Tri Phùng Vũ mệt mỏi ngã quỵ xuống giường và lấy cánh tay che mặt đi.
Thịnh Tích Việt tưởng cô mệt nên cũng bước lên giường từ phía bên kia rồi hôn lên cổ cô: “Đừng buồn nữa.”
Tri Phùng Vũ cảm nhận được đôi môi của anh ấy. Hôm nay có lẽ Thịnh Tích Việt chưa cạo râu nên đã mọc ra một chút râu lởm chởm khiến cô hơi nhột, vì thế cơ thể cô khẽ run lên một cái.
Phòng bên cạnh truyền đến tiếng bước chân rất nhẹ của Lương Hoài, thực ra có một chuyện mà anh trai đã lầm rồi.
Đêm qua cho đến lúc cuối cùng, cô và Thịnh Tích Việt không hề làm chuyện đó. Chỉ là nửa đêm cô trằn trọc không ngủ được, Thịnh Tích Việt tưởng cô bị đau lưng nên đã giúp cô xoa bóp một lúc thôi.
Nhưng Lương Hoài không nghĩ tới sao? Cô đã ở bên người đàn ông khác rồi. Những việc mà các cặp tình nhân thường làm, những năm qua cô và người khác cũng đã từng làm qua.
Bây giờ anh quay về rồi thì cô không làm nữa sao, chẳng lẽ cô phải giữ lòng chung thủy vì anh? Thật là nực cười làm sao!
Cứ tiếp tục thế này thì không được.
Thịnh Tích Việt nói với cô: “Anh đi tắm trước đã.”
Không ngờ anh ấy chưa kịp quay người, Tri Phùng Vũ đã túm lấy áo kéo anh ấy xuống giường, rồi bất thình lình ghé sát vào hôn từ môi xuống đến yết hầu của anh ấy.
“Em muốn làm.”
Thịnh Tích Việt chống hai tay xuống giường: “Anh trai em sẽ nghe thấy đấy.”
Tri Phùng Vũ phớt lờ sự thắt lại trong lồng ngực ngay lúc đó, ánh mắt cô đầy quyết tuyệt: “Thì đã sao? Anh ấy chẳng lẽ không phải là người trưởng thành à?”
Cô hôn rất mạnh bạo như đang dồn hết sức lực, Thịnh Tích Việt nhớ lại tối qua Tri Phùng Vũ còn vì có người thân ở phòng bên cạnh mà cuối cùng đã từ chối anh, không ngờ bây giờ cô lại như biến thành một người khác. Có lẽ là do tâm trạng không tốt nên cô muốn phát tiết ra ngoài.
Anh ấy chỉ còn cách đỡ lấy cô rồi bước xuống giường.
Sau đó, cô lại bắt đầu khóc.
Thịnh Tích Việt xoay mặt cô về phía mình, đặt lên đó những nụ hôn an ủi: “Sao lại khóc rồi?”
Gương mặt Tri Phùng Vũ ửng hồng, ánh mắt cô đờ đẫn mất tiêu cự, trong miệng thỉnh thoảng phát ra vài tiếng rên rỉ, dường như cả người cô đã hoàn toàn đắm chìm vào chuyện này.
Bây giờ Lương Hoài có biết cô đang làm gì không? Anh có biết cơ thể cô đang vì người đàn ông khác mà cảm thấy khoái lạc hay không?
Vậy thì hãy ghét bỏ cô đi.
Hãy hận cô đi.
Hãy cứ đau thêm lần này nữa rồi sau đó hãy hoàn toàn, vĩnh viễn đừng yêu cô thêm một giây phút nào nữa.
____
Hiếm khi có dịp cuối tuần, Thịnh Tích Việt được ngủ nướng một bữa đã đời sau bao ngày bận rộn.
Khi tỉnh dậy, anh thấy Tri Phùng Vũ đang chớp chớp mắt nhìn trần nhà một cách ngơ ngác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
