"Xin lỗi, tờ này hỏng rồi." Anh áy náy nói.
Tri Phùng Vũ chẳng còn tâm trí nào để nhìn qua lấy một cái, cô chỉ khẽ đáp: "Không sao đâu, anh đừng viết tiếp nữa."
Lương Hoài lần này rất nghe lời mà đặt bút xuống: "Được, vậy chúng ta nói chuyện một chút đi."
Trước khi Tri Phùng Vũ kịp từ chối thì anh đã bồi thêm: "Vốn dĩ cơ hội để chúng ta nói chuyện cũng chẳng còn nhiều nữa."
Tri Phùng Vũ ủ rũ hỏi: "Nói chuyện gì?"
"Mẹ nói đám cưới của các em hoãn đến năm nay là vì bố anh ta vừa qua đời, đúng không?"
Tri Phùng Vũ không biết tại sao Lương Hoài lại đột ngột nhắc đến chuyện này, thật ra nguyên nhân đó chỉ chiếm một nửa, năm đó vốn dĩ hai người chỉ định đính hôn trước, Lương Cẩn Trúc cũng cảm thấy cô vẫn còn quá trẻ để kết hôn.
Nhưng đối diện với Lương Hoài, cô vẫn đáp: "Vâng."
Giọng Lương Hoài bình thản như thể đang kể chuyện của ai khác: "Năm đó em nói vậy nên anh cứ ngỡ hai người sẽ sớm kết hôn, không ngờ lại trì hoãn mấy năm nay, mẹ cũng chẳng hề nói cho anh biết."
Tri Phùng Vũ thận trọng lên tiếng: "Dẫu sao cũng liên quan đến chuyện người lớn đau ốm, không cần thiết phải chủ động nhắc tới."
"Là em cố ý dặn mẹ đừng nói cho anh biết sao? Ngay cả lúc bà sang Ý cũng không hề đả động gì." Lương Hoài dịu dàng hỏi.
"Không có," Tri Phùng Vũ lắc đầu, động tác sắp xếp hộp quà của cô khựng lại một chút: "em cũng chẳng cần phải làm vậy."
Lương Hoài nghe xong liền bật cười nhẹ một tiếng: "Nhưng chắc em không ngờ lại trùng hợp thế đâu nhỉ, lần này anh về lại đúng lúc gặp phải."
Tri Phùng Vũ không đáp lời, chỉ sắp xếp lại đống hộp vốn đã ngay ngắn thêm lần nữa.
Lương Hoài xoay hẳn người sang nhìn cô: "Sao không nói gì, hay là em cho rằng anh cố ý chọn thời điểm này để quay về?"
Tri Phùng Vũ cắn môi và cảnh giác nói: "Em biết anh không định tham dự rồi, không cần phải nói những lời này."
Lương Hoài dùng tông giọng thản nhiên: "Ừ, không tham gia được, bởi vì—"
"Không cần giải thích." Tri Phùng Vũ ngắt lời anh.
Lương Hoài cứ thế nhìn cô, thật kỳ lạ, so với việc em gái mỉm cười với mình thì anh lại quen với dáng vẻ ngoài cứng trong mềm và cố tỏ ra lạnh lùng này của cô hơn.
Giọng anh hạ thấp xuống một chút: "Ngày mồng 6 là Lễ Hiển Linh nên bệnh viện thú y không mở cửa, anh chỉ có thể hẹn lịch khám cho Romi vào ngày mồng 4, nếu hủy lần này thì không biết phải chờ đến bao giờ nữa."
Nhắc đến Romi, ánh mắt Tri Phùng Vũ khẽ dao động.
Lương Hoài nhớ lại ánh mắt của Tri Phùng Vũ khi xem ảnh cùng bà ngoại tối qua nên khẽ hỏi: "Có muốn xem nó không?"
Tri Phùng Vũ mấp máy môi, nhận ra mình chẳng thể thốt ra hai chữ "không muốn".
Vốn dĩ đó là con mèo của cô mà!
Cô hơi lúng túng hỏi: "Bên Ý giờ này chắc vẫn là hơn bốn giờ sáng nhỉ."
"Nắm rõ múi giờ quá nhỉ." Khóe môi Lương Hoài hiện lên một nụ cười rồi anh mở camera giám sát trên điện thoại ra: "Không sao đâu, nó vốn dĩ là cú đêm mà."
Lương Hoài thân mật đưa màn hình điện thoại ra giữa hai người, Tri Phùng Vũ cứ ngỡ bên trong sẽ tối om, không ngờ trong phòng lại có một tia sáng yếu ớt.
"Anh sợ nó ở một mình sẽ thấy hãi nên nhờ bà cụ hàng xóm bật một chiếc đèn ngủ nhỏ." Lương Hoài nói.
Đập vào mắt Tri Phùng Vũ chính là phòng ngủ của Lương Hoài, ngoại trừ chăn ga gối đệm hơi khác ở trong nước thì cách bài trí bên trong thật sự rất giống, chỉ là đơn giản hơn một chút, nhưng cô lờ mờ thấy trên tủ đầu giường có đặt hai chai rượu vang.
Tri Phùng Vũ ngập ngừng: "Mấy chai rượu trên tủ của anh..."
Lương Hoài nhìn chằm chằm cô: "Sao thế?"
Nghĩ đến tính chất công việc của anh, Tri Phùng Vũ cảm thấy chuyện này cũng bình thường thôi.
Thế là cô bảo: "Anh thật là vô tư quá đấy, đặt rượu ở đó mà không sợ mèo làm đổ à."
Lương Hoài nhếch môi: "Nó ngoan lắm."
Trong video mãi chẳng thấy bóng dáng Romi đâu, Tri Phùng Vũ cứ tưởng nó đang ngủ ở xó xỉnh nào đó, nhưng giây sau Lương Hoài đã bật loa đối thoại lên.
"Romi." Anh dịu dàng gọi nó.
Tri Phùng Vũ vô thức dùng khuỷu tay hích anh một cái rồi thì thầm: "Nó ngủ rồi thì cứ để nó ngủ đi, đừng làm phiền nó nữa."
Chỉ là Lương Hoài vừa gọi tên nó xong, còn chưa kịp để cô phản ứng thì một bóng đen nhỏ đã "vút" một cái từ góc dưới bên phải màn hình nhảy lên giường, sau đó một đôi mắt tròn xoe như đèn laser quét qua quét lại khắp nơi, có lẽ là đang tìm nguồn phát ra âm thanh.
Tri Phùng Vũ chăm chú nhìn Romi vẫn đang mải mê tuần tra khắp nơi trên màn hình, nó trông có vẻ tròn trịa hơn so với trong ký ức của cô, ánh mắt vẫn ngây ngô và đờ đẫn hệt như ngày nào, trông rất cần người ở bên bầu bạn.
Tri Phùng Vũ không rời mắt khỏi Romi, cô sợ tiếng động sẽ làm nó giật mình nên khẽ hỏi: "Vậy nó không làm phiền anh ngủ sao?"
"Không sao đâu," giọng Lương Hoài bình thản: "vốn dĩ anh cũng chẳng mấy khi ngủ được."
Nghe xong câu này, nụ cười trên môi Tri Phùng Vũ bỗng khựng lại, cô quay sang nhìn anh, Lương Hoài vẫn dán mắt vào màn hình và dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô nên anh hờ hững nói: "Lúc mới sang bên đó thì đúng là vậy, giờ thì hết rồi."
Lương Hoài đối diện với màn hình và nói bằng giọng rất dịu dàng: "Mimi, mẹ đang nhìn con kìa, chào mẹ một tiếng đi nào, lại đây."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


