Cố Cảnh Liên đột nhiên cảm thấy mình bị công kích nặng nề.
Vốn là chuyện đối chiếu sổ sách đã làm anh ta rất bực mình rồi, bây giờ cậu lại còn khóc la om sòm, làm anh ta càng thêm đau đầu.
Khóc một hồi, thấy vẻ mặt u ám của Cố Cảnh Liên, vốn là cậu chỉ muốn cường điệu một chút thôi, không ngờ anh ta cũng không thèm nể mặt chút nào, khiến cậu hoàn toàn hoảng sợ rồi, vì vậy cậu ngồi luôn xuống đất, hai bàn tay nhỏ lau lau hai "thác nước" trên mặt, tiếng gào khóc cũng đủ làm kinh thiên động địa!
Cậu cứ gào khóc như vậy, dường như mọi thứ xung quanh cũng rung chuyển theo luôn rồi!
Giọng của con nít, một khi mà khóc lên, cường độ âm thanh rất cao, đinh tai nhức óc, cực kỳ vang dội.
Cố Cảnh Liên bị hốt hoảng bởi tiếng khóc của cậu, ánh mắt đờ đẫn nhìn cậu bé đang khóc vô cùng đáng thương kia.
"Ô oa oa... Ô oa oa... Chú, chú thật xấu xa... Chú thật là vô tình... Ô oa oa... Chú khi dễ người khác, khi dễ người khác..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
