"Thật ra... Ngủ một mình rất cô đơn! Hơn nữa, căn phòng lớn như vậy, cháu hơi sợ! Cứ có cảm giác tòa nhà này rất âm u, vừa nghĩ đến đã sởn gai óc."
Ánh mắt Cố Cảnh Liên càng lạnh hơn, môi mỏng khẽ mở: "Tiểu quỷ, sự kiên nhẫn của chú có hạn..."
Còn chưa kịp nói xong, Sở Tiểu Bảo đã đột ngột nắm tay anh ta, gương mặt tươi cười dẫn anh ta qua ghế sofa.
Cố Cảnh Liên không biết gì bị cậu đẩy ngồi xuống ghế, vẻ mặt Sở Tiểu Bảo nịnh nọt đi vòng ra phía sau, hai bàn tay nhỏ nhắn ra sức xoa bóp vai cho anh ta.
"Chú, có mệt không? Cháu bóp vai cho chú nha!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
