Mạnh Sênh về đến nhà đã hơn 11 giờ khuya, tắm nước nóng xong xuôi bước ra vẫn chưa thấy Thương Bạc Vũ trở về.
Phải đến tận sáng hôm sau, cô mới thấy bóng dáng bận rộn của anh ta trong phòng ăn.
Thương Bạc Vũ nhìn thấy cô thì đặt ly sữa nóng trong tay xuống, chân mày đôi mắt đều ngập tràn vẻ dịu dàng: "Dậy rồi à? Đêm qua em ngủ ngon không?"
"Hơn ba giờ sáng."
"Muộn thế cơ à?"
Mạnh Sênh ngạc nhiên ngẩng đầu, dường như muốn bắt trọn dấu vết của sự lừa dối trên gương mặt anh ta, nhưng không biết là do anh ta nói thật hay là do anh ta che đậy quá tài tình.
Cô vẫn không nhìn ra được chút manh mối nào, bèn nói: "Vậy anh mới ngủ được bao lâu đâu? Sao đã dậy rồi?"
"Cũng ngủ được gần bốn tiếng, không sao đâu, dù có nằm thêm cũng không ngủ được, chi bằng dậy làm món bánh trứng mà em thích nhất."
Mạnh Sênh nhìn bữa sáng phong phú trên bàn: "Những thứ này... đều là anh chuẩn bị sao?"
Đặc biệt là đĩa bánh trứng kia...
Cô nhớ lúc Thương Bạc Vũ mới học làm loại bánh này đã thất bại rất nhiều lần, luôn không nắm vững được tỉ lệ, không thì cũng làm cháy khét.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)