Cừu Lệ châm một điếu thuốc, hờ hững cười lạnh nói: "Cô có thể học được điệu múa 32 vòng Whiplash, ông đây sẽ đi xem cô múa."
Ngày hôm sau sau khi Cừu Lệ tỉnh rượu, nằm trên giường cứng ở ký túc xá, nhìn trần nhà màu trắng đờ ra.
Sau khi sau rượu, đầu có chút đau.
Bạn cùng phòng giường trên vọt vào cửa, hưng phấn nói cho anh biết, có một em gái siêu cấp xinh đẹp, đang đợi anh dưới lầu từ sáng sớm.
Đầu Cừu Lệ ầm một cái, ngay cả giày cũng không thèm đi, để chân trần chạy ra ban công, thấy được Chân Nhứ Nhứ dưới lầu.
Cô ta đang đứng dưới gốc cây ngân hạnh, vẫy vẫy tay với anh, khóe môi nhếch lên nụ cười thanh lệ xinh đẹp.
Nhiệt huyết của Cừu Lệ trong nháy mắt tiêu tan không còn hình bóng, lười biếng quay lại ký túc xá, cảm thấy buồn cười với ý nghĩ hoang đường vừa nãy của mình.
Là Cừu Lệ không cần cô ấy trước, cô gái kia kiên cường háo thắng như vậy, sao có thể băng núi vượt biển, mặt dày đến tìm anh chứ.
Rốt cuộc anh đang chờ đợi cái gì.
Cừu Lệ rửa mặt, mặc chiếc áo sweater màu đen, đi đôi tông, bước đi lười nhác xuống dưới lầu.
Chân Nhứ Nhứ thấy anh đi xuống, vội tiến lên trước mặt anh, trong tay mang theo hộp bánh ngọt: "Này, lần trước thấy cậu ăn nhiều bánh ngọt, đoán là cậu chắc là thích ăn."
Cừu Lệ sau khi tỉnh lại, tựa như dễ tính hơn lúc say rượu một chút, mặc dù không nhận hộp đồ ngọt của cô ta, nhưng cũng không mở miệng bảo cô ta cút.
"Có chuyện gì?"
Những năm tháng chật vật, đau khổ nhất khi còn nhỏ ấy, mẹ là hy vọng duy nhất để anh tiếp tục sống, là tia lưu luyến duy nhất của anh đối với thế giới này.
Khát vọng lâu như vậy, cố gắng lâu như vậy...!Cuối cùng vận mệnh nói cho anh biết, tất cả đều là hão huyền, mẹ của anh đã chết!
Chân Nhứ Nhứ có mẹ, anh không có, mẹ của anh đã chết rồi!
Chết rồi.
Chết rồi.
Chết rồi......
Chân Nhứ Nhứ có được tất cả hạnh phúc mà anh khát vọng.
Có lẽ, nãy cũng là tại sao anh có tri giác đối với cô ta.
Nhưng loại tri giác này, chỉ làm cho anh cảm thấy buồn nôn.
Thấy sắc mặt Cừu Lệ không tốt, Chân Nhứ Nhứ cười suy đoán: "Sẽ không...!là bởi vì nghe được tôi ở Hải Thành chứ? Có phải cậu đối với tôi nhất kiến chung tình?"
Cừu Lệ lạnh nhạt nói: "Tôi có bạn gái."
Chân Nhứ Nhứ trợn to mắt, không nghĩ đến anh thật sự có bạn gái: "Nói đùa đi, tôi thấy cậu không giống người có bạn gái một chút nào, có cô gái nào chịu được người tính cách như cậu chứ."
"Tin hay không thì tùy cô."
Cừu Lệ cất bước, đi về phía nhà ăn.
Chân Nhứ Nhứ tiếp tục đi theo bên cạnh anh, đuổi theo nói: "Một vấn đề cuối cùng, tại sao bạn gái cậu không đến Hải Thành với cậu? Cậu trả lời tôi, tôi sẽ mời cậu ăn tối ở nhà ăn buffet trên tầng hai."
Thẻ ăn trong trường của Cừu Lệ không còn lại bao nhiêu tiền, tiền lúc trước kiếm được hoặc là tiêu hết trong quán bar, hoặc là thua hết, dù sao anh cũng không tính.
Anh quay đầu nhìn Chân Nhứ Nhứ: "Tôi nói tôi có bệnh tâm thần nghiêm trọng, rất nhiều năm lúc trước còn xem mẹ cô là mẹ tôi.
Cô gái ấy ở bên cạnh tôi, tôi sợ ngày nào đó tỉnh lại trong mộng sẽ giết cô ấy, tin không?"
Chân Nhứ Nhứ phản ứng hồi lâu, bỗng nhiên cười lớn, chỉ xem lời anh nói như là trêu đùa: "Ha ha ha, phong cách điên cuồng, tôi thích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



