Sau đó, toàn bộ thế giới đều sống lại.
Khương Vũ không ngờ được, mùa thu năm nay, đến nhanh như vậy.
Sau khi Cừu Lệ đi Hải Thành, thay số điện thoại, cũng thay luôn toàn bộ phương thức liên lạc, phảng phất như hoàn toàn biến mất trong sinh mệnh của cô, mai danh ẩn tích.
Ngành múa ba lê của trường đại học Bắc Thành có không ít người quen biết, đều là bạn học ở Esmela
Mỗi ngày cùng với những bạn học nữ đi đi về về giữa trường học và trung tâm nghệ thuật, cuộc sống phong phú mà đơn giản.
Tuy rằng mỗi ngày đều rất bận, nhưng Khương Vũ vẫn cứ cảm giác trong lòng trống trải.
Đến nay cô cũng không dám nhớ đến ánh nắng sáng sớm hôm đó nữa, không dám nghĩ đến câu nói chia tay mà Cừu Lệ nói với cô kia.
Khương Vũ mỗi ngày đều nhắn tin cho anh, nhưng anh chưa bao giờ trả lời.
Anh đổi số điện thoại, cũng không còn liên lạc được nữa.
Buổi sáng hôm đó, Khương Vũ đến dưới lầu khoa vật lý, đợi ngoài cửa nửa tiếng, cuối cùng cũng đợi được Nhậm Nhàn đi làm.
"Xin hỏi cô Nhậm lát nữa có tiết không ạ?"
Nhậm Nhàn mở cửa phòng làm việc, ôn hòa nói: "Tôi không có tiết, bạn học em có chuyện gì sao?"
"Em là bạn gái của Cừu Lệ, em...!em muốn tìm cô nói về chuyện của anh ấy."
Nhậm Nhàn để Khương Vũ ngồi vào sô pha trong phòng làm việc, rót một ly trà ấm cho cô: "Bạn học Cừu Lệ rất ưu tú, tôi còn hy vọng em ấy có thể báo danh vào khoa vật lý của chúng tôi nữa, có điều hình như em ấy càng có khuynh hướng muốn kế nghiệp ba, báo danh vào khoa tâm lý học lâm sàng."
Khương Vũ nhìn thần tình của Khương Vũ, phảng phất như đang nói về một chuyện không liên quan đến mình.
"Cô Nhậm, cô gọi anh ấy là bạn học Cừu Lệ?"
"Hả?"
"Anh ấy không phải là con trai của cô sao?"
Nhậm Nhàn đại kinh thất sắc: "Bạn học Khương Vũ, sao em lại nói những lời ấy?"
Khương Vũ càng thêm chấn kinh hơn Nhậm Nhàn, đứng dậy nói: "Cô Nhậm, Cừu Lệ nhiều năm như vậy, toàn bộ hy vọng, dũng khí chống đỡ anh ấy tiếp tục sống, không phải là có một ngày sẽ trở nên tốt hơn, thi đỗ trường đại học tốt nhất, giành được thành tích tốt nhất để đến gặp cô sao! Sao cô lại có thể gọi anh ấy là...!Bạn học Cừu Lệ!"
"Có phải em hiểu lầm gì không?"
Nhậm Nhàn cau mày nói: "Tôi có gia đình, có con gái, con gái của tôi còn lớn hơn cậu ta, sao cậu ta có thể làm con của tôi.
Đúng, là tôi biết cậu ta, cậu ta là con trai của bác sĩ Cừu Thiệu, khi đó tôi là bởi vì viết luận văn tiến sĩ cả đêm mất ngủ, từng đến chỗ của bác Cừu làm mấy đợt phục hồi trị liệu, biết được cậu ta..."
Nghe được tin tức này, huyệt thái dương của Khương Vũ đập thình thích, tim như sắp hít thở không thông.
"Cô là nói...!Cô không phải là mẹ anh ấy..."
"Đương nhiên tôi không phải, lúc trước khi tôi và bác sĩ Cừu nói đến mẹ của cậu ta, khi mẹ cậu ta sinh thì bị khó sinh mà chết.
Lúc đó, tôi thấy bác sĩ Cừu hình như rất yêu người vợ quá cố của mình, khi nhắc đến, trong mắt tràn đầy bi thương.
Không biết có phải là nguyên nhân này không, sau này ông ta mới làm ra chuyện khủng bố như thế với đứa bé đó."
Khương Vũ hiểu rồi, hoàn toàn hiểu rồi.
Cừu Thiệu cố chấp chuyển hóa toàn bộ tình yêu đối với người vợ đã mất thành hận thù đối với con trai, ngược đãi anh, tổn thương anh.
Khi còn nhỏ Cừu Lệ quá thiếu hụt tình yêu của mẹ, mới nhận nhầm xem dì Nhậm Nhàn hòa ái thân thiết này trở thành mẹ mình.
Anh của lúc ấy, trạng thái tinh thần đã vô cùng tồi tệ rồi.
Sau này khi Nhậm Nhàn trị liệu kết thúc, không còn đến thăm, Cừu Lệ liền cho rằng "mẹ" bỏ anh.
Nhiều năm như vậy, ký ức không ngừng được tăng cường, biến thành chấp niệm nơi sâu nhất trong lòng anh.
Tương lai anh sẽ trở thành nhà thôi miên lâm sàng hàng đầu trong nước.
Ai cũng không nghĩ đến, đối tượng thôi miên đầu tiên của anh, lại là chính mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

