Trên đường đi anh không nói nửa câu.
Hoắc Thành bị bắt lên phòng giáo vụ, còn Cừu Lệ được đưa đến phòng y tế.
Hoắc Thành đã bị cơn giận che mờ mắt, cậu ta cầm chén canh nóng trên bàn muốn hắt thẳng vào mặt Cừu Lệ, may mắn thay bảo vệ chạy đến kịp ngăn cản hành vi bạo lực quá khích của Hoắc Thành.
Cừu Lệ cười, con ngươi đen nhánh giương lên, dùng tay áo lau sạch vết máu ở khóe miệng: “Ôi sợ quá đi.”
“Dám cướp bạn gái của tao. Mày có biết ba tao là ai không???” Trong cơn tức giận Hoắc Thành vừa đánh vừa mắng chửi đối phương không tiếc lời: “Tao có muốn giết mày cũng dễ dàng như dẫm chết một con kiến mà thôi.”
Giờ phút này, Cừu Lệ chỉ dùng mấy câu đã khích cậu ta đem toàn bộ những thứ đen tối, xấu xỉ nhất của bản thân phơi bày hoàn toàn.
Hoắc Thành vốn có khuynh hướng bạo lực nhưng ngày thường ngụy trang vô cùng cẩn thận, hoàn toàn sắm vai một học sinh ngoan hiền, vì vậy không có người phát giác.
Khóe môi Cừu Lệ thấm đẫm máu tươi, dù bị đánh thành dạng này, anh vẫn cười, nụ cười lãnh khốc, u ám, băng giá đến độ làm làm người xem lạnh gáy.
Nói rồi cậu ta lao đến dùng hết sức bình sinh đấm túi bụi vào bụng Cừu Lệ.
Hoắc Thành hoàn toàn không quan tâm đến chuyện này, hiện tại anh bị cơn giận khống chế, gầm lên như một con sư tử bị thương: “Đồ rác rưởi! Thằng chó khốn khiếp!! Thứ cặn bã! Sao mày không chết mẹ đi.”
Cách đây không lâu, nhà trường mạnh tay phát động phong trào tẩy chay bạo lực học đường, chấn chỉnh kỷ cương, bảo vệ sự trong sạch của môi trường giáo dục, học sinh nhanh tay nhanh mắt, chỉ cần nhìn thấy cảnh bạo lực là lập tức quay lại để làm bằng chứng tố giác.
Bạn bè xung quanh bị biến cố đột ngột phát sinh này dọa sợ ngây người, nhao nhao lấy điện thoại di động ra quay chụp.
Cậu ta bỗng nhiên đập mạnh đầu vào mặt Cừu Lệ, ném anh ngã lảo đảo trên mặt đất.
Ý vị của lời nói này triệt để đẩy Hoắc Thành rơi vào vực sâu vạn trượng.
Khóe mắt Cừu Lệ mang theo ý cười cùng sự khinh miệt, dùng ngữ điệu từ tốn, nhẹ nhàng mà chỉ hai người nghe rõ, thầm thì nói: “Có gì không được? Nếu như tao nói mỗi đêm cô ấy đều khóc nức nở cầu xin tao? Không biết mày có tức chết tại chỗ không nhỉ?”
Chén canh trên bàn bị đánh đổ, nước canh nóng hổi văng tung tóe bắn lên áo Hoắc Thành, cậu ta cũng không để ý, chỉ trợn mắt hung hãn nhìn Cừu Lệ: “Cô ấy thích mày, mày cũng xứng?”
Hoắc Thành bị chọc điên, nổi giận túm lấy cổ áo Cừu Lệ: “Cô ấy sao có thể thích mày!! Thứ rác rưởi.”
“Trước đây thì đốt giày của tao, hiện tại thì lợi dụng gia thế hủy học bổng của tao, cũng chỉ vì cô gái mày thích hiện tại thích tao.”
“Mày… ý mày là gì?”
Hoắc Thành còn chưa nói xong, đã thấy đối phương nhếch miệng chế nhạo: “Mày thảm đến mức này rồi à?”
Thấy Cừu Lệ vẫn bất vi sở động, Hoặc Thành bèn ngồi xuống, tiếp tục khuyên nhủ: “Không phải thỏa thuận giữa mày và trường có điều khoản nói rằng học phí học kỳ năm 1 đại học cũng được tính vào học bổng sao? Chỉ cần mày để cô ấy đi, tao có thể giúp…”
Hoắc Thành đặt chân lên chiếc ghế bên cạnh anh, từ trên cao nhìn xuống, ngông nghênh nói: “Rất nhiều chuyện đều có thể thương lượng, không nhất thiết phải bức bách nhau đến mức này, chỉ cần mày chia tay Khương Vũ, tao sẽ giúp mày lấy lại học bổng, thuận lợi tốt nghiệp.”
Cừu Lệ mí mắt cũng chẳng thèm nhấc, tiếp tục chuyên tâm làm việc của mình.
Cừu Lệ vừa ngồi xuống, ăn được hai miếng cơm đã thấy Hoắc Thành dẫn theo mấy tên tùy tùng trung thành trào phúng cười nói: “Nhóc con, ăn như thế này cũng quá keo kiệt rồi đấy.”
Thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, nếu như không phải cuộc sống quá bức bách, ai chịu mỗi ngày đến gian phát chẩn cho người vô gia cư thế này.
Một ngày, vào buổi trưa, Cừu Lệ như thường lệ đến căn tin lấy cơm, sau đó đi đến điểm phát canh miễn phí, dì phụ trách mỗi lần đều múc cho anh một bát canh sườn đầy và ít rau củ các loại.
Tự tôn thái quá chẳng khác nào mấy tay đạo đức giả. Khương Vũ là tất cả với anh. Cừ Lệ thầm thề một ngày nào đó sẽ trả lại cho cô gấp trăm lần.
Học kỳ mới, Cừu Lệ bắt đầu ăn ở nhà ăn cơm, bữa sáng một cái màn thầu 5 đồng, buổi trưa ăn cơm trắng với canh miễn phí ở căn tin, buổi chiều tự học tại thư viện, kiêm luôn phụ đạo cho Khương Vũ, xong xuôi, cô sẽ mời anh đi ăn tối, Cừu Lệ tuyệt đối không từ chối.
..
Cừu Lệ dùng sức siết chặt cô vào lồng ngực, cúi đầu nhẹ nhàng cắn lên gáy cô.
“Vậy ôm một cái.” Cô chủ động ôm lấy eo anh: “Sau này chúng mình đừng cãi nhau nữa.”
Cho dù là nguyên tắc, luật lệ, đạo lý gì chăng nữa, chỉ cần là anh, cô đều chẳng thể tính toán được.
Cuối cùng Khương Vũ vấn mềm lòng, từ ngày xem anh như bạn trai để mà chiếu cố, yêu thương, anh đã hoàn toàn trở thành uy hiếp lớn nhất của cô.
Ai cũng không thể cướp em đi được.
Cô nhụt chí thu tay, nhìn anh chằm chằm dữ dằn nói: “Nếu anh còn nói hươu nói vượn nữa, em thật sự sẽ không tha thứ cho anh đâu.”
Thôi bỏ đi.
Khương Vũ nhìn đôi con ngươi ảm đạm, tổn thương của anh, nghĩ đến quá khứ đen tối, ghê sợ mà anh phải chịu đựng, cánh tay không sao đánh xuống được.
Cừu Lệ không né tránh, nhìn thẳng vào đáy mắt cô.
Câu này quá mức vô lễ, triệt để chọc Khương Vũ ba máu sáu cơn, cô cảm thấy bản thân bị xúc phạm nặng nề, giơ tay muốn tát anh.
Cừu Lệ giựt mạnh cổ tay cô, tức giận nói: “Một người đàn ông bình thường, đứng giữa mẹ em và em, em cảm thấy hắn ta sẽ chọn ai?”
Khương Vũ nói xong, xoay người rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
