Lúc này Lâm Miểu, và Mộc Tử Nhàn không nhịn được nữa, lập tức đứng lên giải thích thay bạn: “Bạn ấy chỉ có ba ngày luyện tập thôi.”
Các bạn học sinh bắt đầu ríu rít thảo luận, cho tới bây giờ chưa từng thấy cô Giáo Bạch Thư Ý dùng thái độ này đối đãi với học sinh bao giờ.
Lời này chẳng khác nào tự vả mặt mình.
Bà chỉ có thể hạ thấp mình, ngữ khí nhu hòa nói: “Đương nhiên làm học sinh trò có quan điểm cũng như lý tưởng của riêng mình, đôi khi điều đó lại có điểm không đồng nhất với giáo viên của trò. Tuy nhiên là một người thầy, người cô, tôi không miễn cưỡng, cũng không gượng ép trò tiếp nhận. Đây cũng chỉ là lời nhận xét chủ quan để trò ngày càng tốt hơn.”
Bạch Thư Ý không thể để Khương Vũ vào lớp của Tiết Gia Di, cũng chẳng thể đuổi con nhóc này, càng không thể tiếp tục giữ Khương Vũ bên cạnh, dù sao bà đã thương lượng xong xuôi với Thẩm gia, đồng ý thu nhận Thẩm Ngạo Tinh làm học trò ruột.
Bà sao có thể để chuyện này xảy ra.
Ai không muốn sở hữu hạt giống tốt, các giáo viên cạnh tranh so với đám học sinh cạnh tranh khốc liệt không kém hơn.
Bạch Thư Ý hiểu rõ ả Tiết Gia Di này chỉ muốn cạnh tranh với bà, nếu như để cô ta thực sự thu nhận Khươn Vũ, tương lai tranh tài, với tài năng của Khương Vũ chắc chắn sẽ giúp cô ta cầm trong tay những giải thưởng giá trị, đó là điều không thể nghi ngờ.
“Cô Bạch, con người tôi từ trước đến giờ luôn công chính nghiêm minh, chưa từng lấy công trả thù tư bao giờ.”
Bạch Thư Ý khó có thể tin nhìn bà ta: “Cô muốn thu nhận trò ấy? Không phải cô ghét nhất…”
“Cái gì!”
Tiết Gia Di cố tình không để Bạch Thư Ý đạt được mục đích, nên cười nhạt đáp: “Nếu cô giáo Bạch không muốn trò ấy, lớp B của tôi học sinh ngoan nhiều lắm, thêm một cô bé cứng đầu, phản nghịch cũng không tệ.”
“Vậy cô có ý kiến gì?” Bạch Thư Ý mặt không đổi sắc hỏi Tiết Gia Di.
Tin đồn này mà truyền đi danh dự của bà sẽ tiêu tùng.
Ở đây nhiều học sinh như vậy, nếu bà thật sự đuổi Khương Vũ khỏi Esmela, mà sau này chắc chắn đám học sinh sẽ nghị luận, bàn tán nói Giáo viên vũ đạo của Esmela lạm dụng quyền lực đuổi học học sinh!!?
Bạch Thư Ý lạnh lùng nhìn Tiết Gia Di, bà đương nhiên biết hiện tại cô ta đang tìm một cái thang cho mình leo xuống.
Ngay tại thời điểm ông chuẩn bị đứng dậy giúp Khương Vũ thoát khỏi tình cảnh này, Tiết Gia Di bỗng nhiên mở miệng nói: “Không cần náo thành như thế, trình độ của Khương Vũ tất cả mọi người đều rõ như ban ngày, Thư Ý, nếu như thật sự cô định loại con bé, chỉ sợ toàn thể học sinh khó phục được.”
Không còn bất kỳ nghi ngờ nào, cũng chẳng cần làm giám định, Tạ Uyên hoàn toàn xác định, Khương Vũ chính là con gái của ông, là con của ông và Bộ Đàn Yên.
Quả là… giống như đúc. Đều là đồ đầu đá.
Dù là giọng điệu, cách nói chuyện, hay sự tự hào và quả cảm ánh lên trong đáy mắt, nét kiên cường, sự khát khao, dũng cảm đương đầu không hối tiếc, không do dự… tất cả đều giống hệt cô gái nhỏ vì muốn theo đuổi ông mà dám cả gan khiêu vũ giữa phố bao người qua lại.
Ông không phát giác từ đầu đến cuối Cừu Lệ vẫn luôn dò xét mình, bởi vì toàn bộ lực chú ý của ông đền dán lên người cô bé trên sân khấu.
Cách ông không xa chỉ có một cậu thiếu niên chính Cừu Lệ.
Tạ Uyên ngồi một mình ở hàng ghế cuối cùng của hội trường, không có ai chú ý đến ông.
…
Hiện giờ vậy mà Khương Vũ… dám đâm vào vết thương ấy lần nữa.
Câu nói này giống như một lưỡi dao sắc bén liên tục âm ỉ trong trái tim Bạch Thư Ý bao năm nay.
“Kỹ thuật sinh ra để phục vụ cho sự truyền đạt cảm xúc của cơ thể. Đặt xe trước ngựa cô sẽ không bao giờ có thể múa ra một vở ba lê đẹp đẽ, hoàn hảo nhất.”
Câu nói này, trong cuộc thi đấu chung kết giành vị trí quán quân, mà Bạch Thư Kỳ đã để thua Bộ Đàn Yên. Bộ Đàn Yên đã từ trên cao nhìn xuống kẻ bại trận, nghiêm túc nói ---
Lời này vừa nói ra, mấy vị ban giám khảo lớn tuổi đều âm thầm kinh hãi.
“Nhưng em như cũ vẫn muốn nói, múa ba- lê không nên chỉ chăm chăm đóng khuôn vào một hình mẫu hay quy chuẩn. Vũ đạo thể hiện được cái tình đó là quan trọng nhất, kỹ năng chỉ là thứ hai, và nó hỗ trợ cho việc truyền tải cảm xúc của điệu múa.”
Bạch Thư Ý lành lạnh nhìn cô, vô tình nói: “Đã vậy…”
“Em không sai.” Cô lần nữa lặp lại 3 chữ này: “Lý tưởng khác nhau không thể cùng nhau đi tiếp. Nếu như cô giáo Bạch cảm thấy em không thích hợp với Esmela. Vậy em có thể rời đi.”
Có lẽ như thế rất ngốc nghếch, nhưng Khương Vũ lại không thể từ bỏ được.
Nhưng mà trên thế gian này, luôn có một số người, cứ nhất nhất kiên trì ôm ấp sơ tâm, kiên định với tín ngưỡng của mình.
Có lẽ, có lẽ người trưởng thành cũng không phải sẽ có thể phân biệt đúng sai, mà chỉ nhìn vào lợi và hại…
Nhưng có một điều duy nhất cô hiểu vô cùng rõ ràng đó là: Cô không sai.
Khương Vũ còn chưa lên tiếng, Tiết Gia Di đã cắt ngang: “Đúng vậy, nhận sai với cô giáo Bạch thì có sao. Cô Bạch dụng tâm dạy bảo trò, đó là vì muốn tốt cho trò. Trung tâm nghệ thuật Esmela là nơi nào chứ, dù em có bị đẩy xuống lớp F, phóng mắt nhìn khắp cả nước cũng xem như là diễn viên múa top đầu, chỉ vì chút chuyện nhỏ như vậy lại muốn hủy đi tiền đồ của mình. Đáng không?”
Sắc mặt Bạch Thư Ý âm trầm, đè ép cuống họng, nhíu mày nói với Khương Vũ trên đài: “Để bảo vệ người trò sùng bái, trò định hủy đi tiền đồ của mình hay sao?”
Bà thật sự không hiểu, Bộ Đàn Yên đã mất nhiều năm như vậy, lưu lại trong ký ức thời niên thiếu của bà một bóng đen không thể nào xóa nhòa đã đành, hiện tại còn có thể ám ảnh bà đến tận hiện tại, đến mức khiến bà không dưới 1 lần mất khống chế.
Bạch Thư Ý sau khi nghe Khương Vũ nói lời này sớm đã kìm không được nộ khí.
Chương 54:
Khương Vũ cắn răng, nhìn Bạch Thư Ý, chậm rãi và kiên quyết nói: “Bộ Đàn Yên là nghệ sĩ múa em sùng bái nhất. Cô ấy là xuất phát điểm để em đến với ballet và cũng là đích đến mà em muốn theo đuổi. Em tuyệt đối không từ bỏ.”
“Em không sai.”
Gì mà nữ hoàng thiên nga, gì mà công chúa thiên nga… đều không quan trọng, chỉ cần có thể múa, vậy thì có là trên đường phố người qua kẻ lại, cũng chẳng có vấn đề gì, chỉ cần có thể múa như sơ tâm ban đầu vậy thì nơi đâu cũng là sân khấu rực rỡ nhất.
Giống như Cừu Lệ nói, chỉ cần có thể múa không phải chính là điều hạnh phúc nhất hay sao.
Trung tâm nghệ thuật Esmela không phải mục đích cuối cùng của Khương Vũ, mặc dù đó là con đường ngắn nhất dễ dàng nhất để cô đạt được ước mơ nhưng nếu đánh đổi sơ tâm để được ở lại đây… Khương Vũ không làm được.
Cô không phải một cỗ máy nhảy, và không bao giờ muốn trở thành một cỗ máy nhảy, đây không phải ý định ban đầu của cô.
Mà sức biểu đạt của vũ công là phương tiện biểu đạt cái tình của câu chuyện.
Vũ đạo… trình diễn ra chính là để cho người ta thưởng thức, chỉ có thể xuất phát từ trong tim mới lay động được trái tim.
Nhưng cô không có cách nào lấy lòng cô giáo Bạch mà phủ nhận sự ngưỡng mộ dành cho người đã truyền cảm hứng, truyền khát khao ballet, truyền sức mạnh và hy vọng cho cô bao nhiêu năm nay.
Rất hiển nhiên ý của cô giáo Bạch chính là: Tôi cực kỳ không thích Bạch Đàn Yên.
Khương Vũ nắm chặt tay, cô căn bản không muốn nhận mình sai, cũng cảm thấy bản thân lựa chọn thần tượng một người, đi theo phong cách của người ấy rốt cục sai ở đâu.
…
Khóe miệng Tiết Gia Di cong lên một nụ cười lạnh.
Nhìn xem, tranh giành nhiều năm như thế, người cũng đã chết rồi, vậy mà vẫn giữ khư khư sự ganh tị, thù hằn như vậy.
Thừa nhận con đường mình lựa chọn là sai lầm, thừa nhận phong cách của Bộ Đàn Yên là sai.
Bà biết, Bạch Thư Ý tuyệt đối không có ý muốn khai trừ Khương Vũ, bà ta chỉ muốn cô bé kia cúi đầu nhận sai.
Bạch Thư Ý duy trì nụ cười nhàn nhạt như trà, bà ta vẫn luôn sắm vai vị giảng viên hiền hòa, nhẹ nhàng, tính tình dễ mến, một cách hoàn hảo vậy mà chỉ vì Khương Vũ lại để lộ sự cố chấp, ích kỷ.
Tiết Gia Di quay đầu quan sát Bạch Thư Ý, thoáng kinh ngạc.
“Đương nhiên mỗi bạn học ở đây để vào được trung tâm nghệ thuật Esmela đều không dễ dàng gì, cho nên tôi cũng không tùy tiện đuổi em khỏi đây.” Bạch Thư Ý ôn tồn nói tiếp: “Chỉ cần trò chịu thừa nhận sai lầm, thừa nhận cách thức biểu diễn vừa rồi là sai, đồng thời cam đoan về sau sẽ không tái phạm nữa vậy có thể tiếp tục ở lại, em vẫn là học trò của tôi.”
Cho dù cô nhảy không tốt, nhưng tuyệt đối không thể bị điểm liệt.
Khương Vũ không ngờ Bạch Thư Ý có thể nói ra những lời này.
Nếu Khương Vũ bị đánh trượt… vậy những màn biểu diễn kia của bọn họ có thể nói khó coi không nhìn nổi.
Đây… ý cô giáo là muốn đuổi học Khương Vũ sao?
Lời này khiến tất cả bạn học đều kinh ngạc, bàng hoàng.
“Khương Vũ nếu như em cứ khư khư cố chấp, tôi không thể tiếp tục dạy em được nữa.” Bạch Thư Ý cố tình phóng đại sự việc, lạnh lùng đứng lên, nghiêm khắc nói: “Tôi nghĩ tất cả các giáo viên của trung tâm nghệ thuật Esmela đều không chấp nhận được một học sinh bất trị, coi thường lời hướng dẫn của giáo viên.”
Nhưng hôm nay bỗng nhiên lại nhảy ra một Khương Vũ, khiến cơn ác mộng năm nào lần nữa trở lại… Bạch Thư Ý sao có thể cam tâm.
Cuối cùng sau vài chục năm thư thái Bạch Thư Ý cũng dần dần công thành danh toại, theo lý tưởng mà bà vẫn tôn sùng.
Cũng may, Bộ Đàn Yên chết rồi, sẽ không còn một Bộ Đàn Yên thứ hai nữa.
Dựa vào đâu???
Tất cả những cố gắng, những ngày đêm khổ luyện quên ăn quên ngủ, tất cả đều bị phủ định sạch sẽ.
Về phần Bạch Thư Ý, tín ngưỡng mà cô vẫn tin tưởng tuyệt đối bao nhiêu năm, tuy rằng không sai, nhưng lại không phải thứ hoàn mỹ nhất.
Khán giả rơi lệ vì cô ta, điên cuồng vì cô ta.
Quá khứ bị yêu cầu phải nỗ lực không ngừng để đạt đến sự hoàn hảo trong từng bước nhảy, vào khoảnh khắc gặp Bộ Đàn Yên tất cả đều tan thành mây khói. Ở Bộ Đàn Yên căn bản không tồn tại điều này, cô ta muốn nhảy thế nào thì nhảy, chỉ cần không làm sai lệch nội dung vở diễn, còn lại hoàn toàn tự do phát huy theo cảm xúc và trí tưởng tượng, biến những màn biểu diễn của mình trở thành độc nhất vô nhị, tinh tế đầy cảm xúc.
Năm 16 tuổi gặp Bộ Đàn Yên, vũ đạo của cô bé kia triệt để phá tan mọi nhận thức cũng như chuẩn mực ballet của bà.
Thế nhưng hết lần này đến lần khác…
Không sai, từ nhỏ bà đã chịu sự giáo dục ballet quy củ, chính thống. Vì vậy đối với yêu cầu mỗi chi tiết dù là nhỏ nhất đều phải hoàn mỹ, vô khuyết, đặc biệt là kỹ năng múa, và sự chau chuốt của động tác tuyệt đối không phép có bất kỳ sai lầm nào.
Tiết Gia Di đâm đúng chỗ đau của bà ta.
Ánh mắt Bạch Thư Ý lạnh đi.
Bà ôm cánh tay, vui vẻ xem náo nhiệt, chỉ sợ chuyện không loạn thêm, ung dung nói tiếp: “Bạch Ý, tôi cảm thấy cô đối xử hình như quá nghiêm khắc với Khương Vũ rồi. Lại nói phong cách dạy quá mức bảo thủ, truyền thống của cô có thể không thích hợp với cô bé nha.”
Tiết Gia Di biết điều này khiến người cao ngạo như Bạch Thư Ý tức đến nghẹn họng.
Nhưng mà Khương Vũ hết lần này đến lần khác đều mang đến cho họ cảm giác như thể Đàn Yên năm đó, chờ một thời gian nữa, con đường tương lai của cô bé này tiền đồ vô lượng, không đoán định nổi.
Phong cách của cô ấy, đến nay chưa có một ai có thể kế thừa được.
Từng bước nhảy của người phụ nữ đó có thể khiến cho khán giả dưới khán đàn lã chã rơi nước mắt, có thể khiến cả hội trường lạc lối trong thứ cảm xúc bủa vây, bồi hồi tĩnh lặng thật lâu ngay cả khi bài biểu diễn đã kết thúc.
Giống như năm đó hai người họ ngồi cùng một hàng ghế, ngước nhìn Bộ Đàn Yên nhảy múa trên sân khấu, bầu không khí tinh diệu cùng những cảm xúc thăng hoa ấy đúng là cuốn hút… không ai sánh bằng.
Bà biết hiện tại Bạch Thư Ý đang để tình cảm thù ghét cá nhân lấn lướt.
Tiết Gia Di không phải muốn nói giúp Khương Vũ, bà ta chỉ đơn thuần thích nhìn Bạch Thư Ý tức giận mà thôi.
“Cảm ơn cô Tiết.”
Lúc này Tiết Gia Di từ đầu buổi sát hạch đến bây giờ vẫn không mở miệng, đột nhiên nở nụ cười: “Nghe nói trò Khương Vũ chỉ luyện tập bài này trong vỏn vẹn 3 ngày, thế nhưng vẫn có thể biểu diễn đạt đến trình độ này quả thực không tệ.”
Khương Vũ im lặng không nói. Bầu không khí cứng ngắc bao trùm cả hội trường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
