Lục Tiểu Tuyết dẫn người vào xong liền đi vào bếp, cái mũi nhỏ màu hồng chun chun: “Con không thích có người đến nhà mình ở...”
“Cô đó trả tiền, có tiền rồi là có thể mua gạo, kẹo sữa, mua thật nhiều thật nhiều đồ ăn ngon!” Lưu Duyệt hớn hở nói.
Lục Tiểu Tuyết nghĩ ngợi, miễn cưỡng mở miệng: “Vậy được rồi...”
Rất nhanh, Lưu Duyệt đã nấu xong cơm nước.
“Tôi có thể ăn cùng không?” Lâm Đan Đan ngại ngùng mở miệng.
Lưu Duyệt hơi không hiểu: “Không phải cô nói với Đại đội trưởng, chỉ cần tôi nấu cơm mỗi tháng có thể đưa tôi ba năm đồng sao”
Lâm Đan Đan cũng thắc mắc: “Tôi... Đã nói vậy sao?”
Lần này Lưu Duyệt liền hiểu ra, hóa ra là căn bản chưa từng nói gì cả! Đúng là người làm Đại đội trưởng có khác! Đúng là gian xảo!
Người đều đã dọn vào ở rồi, cô còn mặt mũi nào đuổi người đi?
Đợi cô mở miệng hỏi, cô gái nhỏ người ta cũng ngại không đưa tiền sao được!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
