Sáng sớm hôm sau Lưu Duyệt đã dậy từ sớm, lấy hộp cơm bằng nhôm mới mua ra, nhét bữa trưa mình làm cho Lục Tiểu Tuyết vào trong.
Lại bế cô bé đang ngủ dậy.
Lần này Lục Tiểu Tuyết dậy rất nhanh, ăn uống xong xuôi liền sang nhà Điền Anh đợi, chẳng mấy chốc hai người đã tay trong tay ra khỏi cửa.
Lưu Duyệt ăn sáng xong, cho con bú, tiện thể thay một cái tã, liền xuất phát đến nhà Lục Quốc Quý.
Trời đầu xuân, năm sáu giờ sáng mới mờ mờ sáng, nhà nào nhà nấy đều có thể nhìn thấy ống khói đang nhả khói.
Cửa nhà Lục Quốc Quý đang mở, ông đang hút thuốc, bên dưới có hai người đang ngồi.
“Chú, ngày tháng này cháu không sống nổi nữa! Đây là ngày tháng gì chứ!” Giọng một người phụ nữ khóc lóc thút thít truyền đến.
Rất nhanh buổi sáng đã bắt đầu đi làm.
Mọi người cầm đồ nghề đi ra đồng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
