Lục Hổ là người đầu tiên phản ứng lại, kéo mạnh vợ mình ra sau, đứng chắn trước mặt Lưu Duyệt.
Lông mày gã nhíu chặt, khí thế kia như thể giây tiếp theo sẽ đánh cô vậy!
“Lưu Duyệt, tôi gọi chị một tiếng chị dâu là nể mặt chị rồi, chị vô duyên vô cớ đến nhà tôi giở thói oai phong gì! Nhà tôi là nơi để chị giở thói oai phong à!” Lục Hổ chuẩn bị bước lên hai bước.
Khóe mắt liếc thấy sắc mặt Lục Thành lập tức đen lại, giọng điệu nói chuyện bất giác yếu đi vài phần.
Lưu Duyệt nào có sợ, cười lạnh hai tiếng “Cũng không biết là cậu nể mặt tôi, hay tôi nể mặt cậu, tôi chỉ muốn hỏi, mỗi tháng tôi nhờ Trần Tiểu Hoa gửi thư, thư gửi đi đâu rồi?”
“Thư và tiền Lục Thành gửi về mỗi tháng lại đi đâu rồi, hôm nay Trần Tiểu Hoa cô không nói rõ ràng cho tôi, thì đừng trách tôi báo công an, đến lúc đó ai khó coi thì người đó tự biết!”
“Tôi còn đang thắc mắc! Gia cảnh nhà cậu thế nào, Trần Tiểu Hoa cô ta lương ở Cung tiêu xã cao đến mấy cũng làm sao mua nổi xe đạp! Dăm bữa nửa tháng lại có quần áo mới, hóa ra đều là tiền của tôi à!”
“Các người cầm tiền sinh hoạt của ba mẹ con tôi, sống sung túc như vậy, các người không sợ bị quả báo à!”
Lưu Duyệt nói liên hồi, từng câu từng chữ căn bản không cho họ cơ hội phản bác!
Vừa nghe nói muốn báo công an.
Mẹ Lục Hổ liền cuống lên, xua tay rối rít “Đừng báo công an, báo công an làm gì! Đều là người một nhà cả.”
Lưu Duyệt căn bản không thèm để ý đến bà ta, bây giờ nói gì mà người một nhà, ba mẹ con cô sắp chết đói đến nơi rồi, sao không thấy họ nói là người một nhà!
Đồ rác rưởi.
Trần Tiểu Hoa ôm mặt, đỏ mắt nhìn sang “Xe đạp là tiền tôi dành dụm từ rất lâu mới cắn răng mua được, quần áo đều là vải lỗi thời ế ẩm ở Cung tiêu xã, ba năm hào là cắt được một mảnh!”
Lưu Duyệt “ồ” lên một tiếng, ả ta còn có lý cơ đấy “Cô tưởng cô làm việc kín kẽ à? Thư của tôi chỉ có cô qua tay, tiện thể thư Lục Thành gửi về cũng đều là cô mang về, chúng tôi chỉ cần kéo cô đến Tín dụng xã là biết số tiền này có phải cô lấy hay không!”
Người thời đại này chủ yếu là trí nhớ tốt, nếu theo như Lục Thành nói một tháng gửi mấy bức thư, Trần Tiểu Hoa đã sớm là người quen mặt trước bưu điện rồi!
Vì quán tính! Trần Tiểu Hoa “bịch” một tiếng bật ngửa ra sau, ngã nhào xuống đất!
“Cô không phải có lý sao! Có lý sao cô không đi! Tôi nói cho cô biết! Lấy hết hóa đơn Lục Thành gửi tiền hàng tháng ra đây! Tiền trên đó nôn hết ra cho tôi! Nếu không cô cứ chờ ngồi tù đi!”
Lưu Duyệt thở hổn hển, hai tay chống nạnh, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ả ta!
Những người có mặt ở đó, dù người nhà Lục Hổ có ngu ngốc đến mấy cũng hiểu ra vấn đề rồi!
Người đàn ông vừa nãy còn chắn trước mặt ả, kéo mạnh ả dậy, hung dữ nhìn ả “Cô thật sự lấy tiền của anh tôi?”
Trần Tiểu Hoa không dám trả lời, chột dạ quay mặt đi chỗ khác.
Nhìn thấy dáng vẻ này của ả, Lục Hổ còn gì không hiểu nữa, biểu cảm trên mặt vô cùng sững sờ!
“Sao cô dám hả! Nhà chúng tôi thiếu cô ăn hay thiếu cô uống! Sao cô lại đê tiện như vậy hả!” Lục Hổ không thể nhịn được nữa, tát một cái vào mặt Trần Tiểu Hoa.
Những người có mặt không một ai đưa tay ra cản.
“Tiền đâu! Mau lấy tiền ra đây!” Biểu hiện của Lục Hổ trông có vẻ hoàn toàn không biết gì.
Lục Thành ở bên cạnh vẫy tay với Lưu Duyệt đang đứng ở cửa, chỉ thấy trên tay anh còn xách theo một cái ghế.
Mắt Lưu Duyệt sáng lên, lạch bạch chạy tới, chậc, vẫn là ngồi xem thoải mái hơn.
“Tiền... hết rồi...” Trần Tiểu Hoa lí nhí nói.
Mông Lưu Duyệt còn chưa ngồi nóng chỗ, đã “vút” một cái đứng bật dậy, Lục Thành một tháng được 35 đồng, mỗi tháng gửi về 30 đồng!
Một năm là 360 đồng! Ba năm là 1080 đồng!
1080 đồng đều tiêu hết rồi????
“Báo công an!” Lưu Duyệt không thể nhịn được! Vốn nghĩ đều là họ hàng, chỉ cần ả giao tiền ra thì thôi?
Bây giờ tiền cũng không còn! Cô bỏ qua cái rắm ấy!
Lưu Duyệt không cần suy nghĩ liền sải bước đi ra ngoài!
Dáng vẻ bước đi hùng hổ, thực sự làm những người có mặt sợ hãi, Trần Tiểu Hoa càng ôm chặt lấy đùi cô.
Nước mắt lưng tròng nói “Chị dâu, em sẽ trả lại cho chị! Chị đừng báo công an, em còn hai đứa con nữa!”
“Chị dâu, chuyện này em nhất định sẽ cho chị một lời giải thích, xin chị đừng báo công an.” Lục Hổ xấu hổ vô cùng, nhà gã sao lại xuất hiện một thứ kinh tởm như vậy chứ!
“Đại Duyệt à! Nể mặt thím, đừng báo công an, thím đảm bảo, số tiền này nhất định bắt nó trả lại cho cháu!”
Lục Đại Tráng ở bên ngoài lặng lẽ đóng cổng sân nhà mình lại, không dám nhìn nữa!
“1080 đồng, cậu nói cho tôi nghe xem, các người trả thế nào, một tháng trả cho tôi bao nhiêu tiền, chia làm mấy năm! Cứ cho là lương Trần Tiểu Hoa một tháng 20 đồng! Không ăn không uống cũng phải trả hơn bốn năm, tôi không đợi được!” Lưu Duyệt vẫy tay với Lục Thành, cô không gỡ được Trần Tiểu Hoa đang ôm chân mình ra, đành phải cầu cứu anh.
Lục Thành hiểu ý, bước tới, bàn tay to lớn bóp chặt cổ tay Trần Tiểu Hoa, trong nhà lập tức vang lên tiếng hét như heo bị chọc tiết!
“Á!!!”
Trần Tiểu Hoa đau đớn rụt tay lại!
“Hơn một ngàn đồng!!!!” Hơn một ngàn đồng ở đời sau có thể chỉ bằng một phần tư tháng lương, nhưng ở thời điểm hiện tại, đó thực sự là một khoản tiền khổng lồ!
Mắt Lục Hổ sắp lồi ra ngoài! Nghiến răng nghiến lợi nói “Cô nói cho tôi nghe xem, hơn một ngàn đồng này cô tiêu vào đâu rồi!”
“Tôi... nhà đẻ tôi! Anh cũng biết sức khỏe em trai tôi không tốt, tôi còn một đứa em gái sắp lấy chồng! Mắt mẹ tôi không tốt, cả nhà chỉ trông cậy vào cha tôi, tôi liền nghĩ mượn tạm... đợi em gái tôi lấy chồng, đợi em trai tôi cưới vợ, tôi sẽ từ từ trả...” Trần Tiểu Hoa nói với vẻ vô cùng đáng thương.
Lưu Duyệt cười “Là ăn cắp, đừng nói êm tai như vậy.”
Trần Tiểu Hoa ngậm miệng.
“Nhà đẻ cô sống không tốt thì liên quan cái rắm gì đến tôi! Dù sao em gái cô cũng chưa gả đi, em trai cô cũng chưa cưới vợ, cô lấy tiền của tôi về đây!”
“...” Trần Tiểu Hoa vẫn im lặng.
Được, Lưu Duyệt không thể nhịn được nữa, đứng dậy, không nói một lời liền đi ra ngoài!
Lục Hổ thấy tư thế này là lại muốn báo công an rồi!
Liền nháy mắt với mẹ gã!
Mắt mẹ Lục Hổ không tốt! Không nhận được tín hiệu! Thậm chí còn nhường đường cho hai vợ chồng họ!
Lục Hổ tức hộc máu “Chị dâu, chị đừng đi, chị ở đây đợi một lát, tôi dẫn cô ta đi đòi tiền! Tôi chắc chắn sẽ đòi lại tiền cho chị! Ngàn vạn lần đừng báo công an...”
Gã ở trong đại đội lớn nhỏ gì cũng là một cán bộ, nếu báo công an, gã coi như xong đời, một người có tác phong gia đình không nghiêm chỉnh.
Đó là sẽ bị khai trừ! Thậm chí còn phải chịu đủ lời chỉ trỏ của người trong thôn!
Lục Hổ vừa nghĩ đến điều này, đầu liền đau nhức!
1080 đồng, nhìn tư thế này của Lưu Duyệt, hôm nay dù có đi vay cũng phải gom đủ cho cô!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
