Hai người bình tĩnh lại.
Trời bên ngoài đã tờ mờ sáng.
Lưu Duyệt lúc này mới nhìn rõ dáng vẻ của người đàn ông trước mặt. Kiếp trước sau khi ly hôn với Lục Thành, cô chưa từng gặp lại người đàn ông này nữa.
Sau này nghe người khác kể lại, có một năm lũ lụt, Lục Thành đi cứu trợ, từ đó về sau không ai còn nhìn thấy anh nữa.
Sống chết không rõ...
Người đàn ông trước mắt, để đầu đinh, đôi mắt sắc bén, làn da ngăm đen, sống mũi cao thẳng, đôi môi vừa mỏng vừa đỏ.
Nhìn kỹ anh, trông cũng bình thường.
Nhưng nhìn lâu rồi, dường như chẳng ai thuận mắt bằng anh.
“Em lại sao thế?” Nhận ra người phụ nữ trước mặt dường như đang thất thần, Lục Thành bất mãn lại vỗ một cái lên mông cô.
Lưu Duyệt kêu lên một tiếng, ánh mắt bất mãn trừng qua.
Ánh mắt Lục Thành tối sầm lại. Cô vợ nhỏ nhà anh có nhan sắc rất đẹp, nhìn không giống người nông thôn, ngược lại có chút giống nữ sinh trên trấn.
Làn da trắng hồng, phơi nắng thế nào cũng không đen, dù đã sinh hai đứa con rồi nhưng không hề có chút dáng vẻ nào của phụ nữ có tuổi, trông vẫn non nớt như vậy!
Lục Thành vô thức nuốt nước bọt, thân thể cũng lùi về sau một chút.
“Vậy tiền anh gửi về em cũng không nhận được?” Lục Thành đột nhiên nghĩ đến điều gì đó liền lên tiếng hỏi.
Tiền?
Lưu Duyệt trừng lớn mắt “Tiền gì?”
Cô ngay cả thư còn không nhận được! Huống hồ là tiền!
Nếu có tiền, cái nhà này còn đến mức ngày càng tồi tàn sao! Cô còn đến mức phải lén lút đi buôn bán sao!
Lục Thành trên không có cha mẹ, dưới không có anh em, dựa vào việc ăn cơm trăm nhà mà lớn lên!
Tiền lương một tháng, ít nhất cũng phải mấy chục đồng!
Vào thập niên bảy mươi, đây là một khoản tiền không hề nhỏ!
“Anh gửi bao nhiêu!” Lưu Duyệt sốt ruột!
“... Mỗi tháng anh chỉ giữ lại năm đồng, còn lại đều gửi về hết!” Lục Thành trầm giọng nói!
Càng nghĩ càng tức, anh bế Lưu Duyệt đặt sang một bên, lập tức đứng dậy mặc quần áo “Không được, anh phải đi hỏi cho ra nhẽ...”
Trần Tiểu Hoa đúng không!
Nhìn dáng vẻ này của người đàn ông, chắc chắn là đi đánh nhau rồi!
Lưu Duyệt không cần suy nghĩ liền muốn đi theo!
Lục Thành vừa mặc xong quần áo, vừa quay người lại, đối phương ngay cả cái chĩa rơm cũng cầm sẵn trong tay rồi!
Lục Thành:...
“Em dẹp đi cho anh! Còn chưa ra cữ, em làm cái gì vậy? Em đi là để đánh người ta, hay để người ta đánh em hả! Đi đi đi, nghỉ ngơi cho anh!” Lục Thành mất kiên nhẫn xua tay!
“Không được, tôi cũng phải đi!” Chuyện lớn như vậy, cô nhất định phải đi!
“Em đi rồi con tính sao!” Lục Thành buồn cười nhìn cô.
Lưu Duyệt vừa định nói gì đó thì nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài!
“Đại Duyệt à? Hai đứa làm sao thế? Cãi nhau à?” Người nói chuyện ngoài cửa là mẹ của Lưu Duyệt!
Hồi trẻ bà là con gái nhà địa chủ, sau này nhờ cơ duyên mới đến với cha của Lưu Duyệt. Cha cô là thợ mộc, trong nhà còn có hai người anh trai.
Mẹ cô cả đời chưa từng làm việc nặng nhọc, sức khỏe cũng không tốt lắm, nếu không có bà giúp đỡ chăm sóc lúc ở cữ...
Lưu Duyệt đã sụp đổ từ sớm rồi.
“Mẹ à, chúng con không cãi nhau, con với Đại Thành chuẩn bị ra ngoài một lát, mẹ vào ngủ với Đại Nữu một lúc, tiện thể trông Nhị Nữu giúp con nhé!”
Lưu Duyệt mở cửa, người phụ nữ trước mắt khoác một chiếc khăn, mái tóc đen nhánh, đôi mắt vừa sáng vừa có hồn.
“Được, Đại Thành, con có chuyện gì thì từ từ nói với Đại Duyệt, đừng có lúc nào cũng hung dữ với con bé!” Mẹ Lưu Duyệt, Triệu Phạm bất mãn nói.
Bà chỉ có một cô con gái này, từ nhỏ đã coi như bảo bối.
Mặt Lục Thành cứng đờ, mất tự nhiên đáp “Dạ, con biết rồi mẹ.”
Triệu Phạm thở dài với anh, nắm lấy tay Lưu Duyệt sờ sờ, cảm thấy tay cô ấm áp, lúc này mới hài lòng mỉm cười.
“Trời đang mưa, con đi giày cao su vào, che ô cho cẩn thận, khoác thêm hai cái áo nữa, vừa mới ra cữ không được chủ quan, biết chưa?” Triệu Phạm nhìn Lưu Duyệt với ánh mắt đầy thương xót.
Lưu Duyệt thấy xót xa trong lòng, ôm chầm lấy bà “Mẹ...”
Lúc này, Lục Thành tận mắt nhìn thấy ánh mắt muốn chém người của mẹ vợ.
Trời đất chứng giám, anh thực sự chưa làm gì cả!
Anh thực sự chưa làm gì cả mà!
Triệu Phạm trừng mắt nhìn Lục Thành, anh không về thì con gái bà vẫn khỏe mạnh! Vừa về đã làm con gái bà khóc lóc, tủi thân không chịu nổi!
“Sao thế? Không phải có mẹ ở đây sao?” Triệu Phạm dịu dàng nói, tay vẫn không ngừng vỗ lưng cô, giống hệt như hồi còn nhỏ.
Lưu Duyệt đỏ mắt lắc đầu.
“Con còn đứng ngây ra đó làm gì! Còn không mau đi lấy quần áo lấy giày!” Triệu Phạm phóng một ánh mắt sắc lẹm qua!
Lục Thành còn có thể đứng yên sao! Không thể, lập tức chạy đến rương gỗ bắt đầu tìm quần áo!
Trời đất chứng giám... Lục Thành thấy oan ức!
Đợi đến khi anh cầm quần áo ra, Lưu Duyệt đã bị mẹ vợ trêu chọc đến mức cười hì hì rồi.
Ừm...
Lục Thành che ô, Lưu Duyệt đứng trong ô, anh nửa người trong ô, nửa người ngoài ô...
“Hai đứa đi nhanh về nhanh nhé” Triệu Phạm cười vẫy tay với Lưu Duyệt.
Giây tiếp theo nụ cười lập tức biến mất, trừng mắt nhìn Lục Thành, trầm giọng nói “Đại Duyệt mà thiếu một sợi tóc, con cứ liệu hồn!”
Lục Thành trong lòng không cho là đúng, thậm chí còn động tay nhổ một sợi tóc của Lưu Duyệt, hì hì, thiếu một sợi mẹ có phát hiện ra không?
“Con biết rồi mẹ...”
Lưu Duyệt đâu phải kẻ ngốc, có người nhổ tóc mình cô vẫn biết chứ!
Cô sao lại không biết người đàn ông này lại có cái tính chống đối như vậy chứ!
Hai người che ô đi đến nhà Trần Tiểu Hoa!
Lưu Duyệt đã nói mà! Trần Tiểu Hoa lấy đâu ra tiền mua xe đạp!
Hóa ra đều là tiền của cô!
Người trong thôn, trời sáng là dậy rồi!
Bố mẹ chồng của Trần Tiểu Hoa đã dậy từ sớm, ống khói trong nhà đang bốc khói rồi!
Vừa thấy Lục Thành và Lưu Duyệt đến, liền biết có chuyện không hay!
Một người cười làm lành, một người vội vàng đi gọi người!
“Đại Thành, hai đứa sao lại đến đây? Ăn sáng chưa? Ăn chút gì ở chỗ chú nhé?” Bố chồng của Trần Tiểu Hoa xét theo vai vế là chú họ của Lục Thành.
“Chú ba không cần đâu, chúng cháu đến tìm Trần Tiểu Hoa.” Lưu Duyệt cười nói, nói xong tự mình đi thẳng vào trong nhà.
Lục Đại Tráng cũng không tiện cản.
Dù sao Lục Thành cũng giống như một pho tượng đồng vậy, cứ đứng sừng sững ở đó, ai dám động vào?
Không dám động, không dám động...
“Bà nó ơi, bà gọi Tiểu Hoa dậy đi...” Lục Đại Tráng thở dài, chắp hai tay ra sau lưng, chạy tót vào bếp.
Hôm nay dù trời có sập xuống đi nữa, cũng đừng hòng ông ra ngoài!
Chẳng mấy chốc, Trần Tiểu Hoa đã bị mẹ chồng gọi dậy, theo sau là chồng ả, Lục Hổ...
Trần Tiểu Hoa nhìn thấy Lục Thành, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc và chột dạ, tay vừa cài cúc áo, nụ cười trên mặt đã có chút gượng gạo!
“Hai người sao lại đến đây?” Trần Tiểu Hoa ngồi xuống cạnh Lưu Duyệt...
Vừa mở miệng, đã bị tát một cái, lực mạnh đến mức khiến đầu ả không khống chế được mà ngoẹo sang một bên...
Ả sững sờ, những người có mặt ở đó đều sững sờ.
Chỉ có Lưu Duyệt hận không thể ăn tươi nuốt sống ả! Nếu những gì Lục Thành nói đều là sự thật!
Vậy kiếp trước cô đã sống những ngày tháng gì! Vừa khổ vừa nghèo! Oán trách Lục Thành! Hận anh! Chán ghét anh! Thậm chí ghét lây sang cả Nhị Nữu!
Tất cả đều là vì ả!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
