Tể Tể cảm thấy áy náy.
Dù sao cha đối với bé quá tốt rồi.
Tể Tể không thể không có lương tâm như thế.
Hoắc Trầm Lệnh vỗ nhè nhẹ phía sau lưng bé.
"Ngoan, ngủ đi, trời sắp sáng rồi."
Bé ngủ không được, bé có chuyện để trong lòng, bé muốn nói.
Hay là bé đi hỏi lại cha Minh Vương lần nữa?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)