"Tạm biệt mẹ, chúng con sẽ...... chăm sóc và bảo vệ tốt em gái."
Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng lên tiếng: "Tể Tể, được rồi."
Bé còn có chút chần chờ: "Thật? Thật ra Tể Tể còn có thể kiên trì một lúc nữa."
Hoắc Tư Thần nghe vậy thì quay đầu, lúc này mới nhìn thấy đầu Tể Tể đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, sợ tới mức chạy tới ôm Tể Tể khóc.
"Hu hu hu...... Tể Tể, anh ba sai rồi, đều là anh ba không tốt, Tể Tể, em không được xảy ra chuyện gì, hu hu hu......"
Tể Tể: "......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)