Note: Truyện đã hoàn chính chuyện, Team không edit một số câu chuyện về nhân vật phụ nên rút ngắn số chương nhưng không liên quan tới chính truyện nhé, Team xin thông báo trước để các bạn cân nhắc trước khi mua combo ạ.
Khi một tia sét vàng chói bổ xuống, Mèo béo đang gặm một cái đùi gà thơm nức trộm từ chỗ một con sói!
Theo bản năng nó ngẩng đầu lên, đã bị tia sét bổ vào người không trật cái nào.
Tiếp theo nó cảm thấy toàn bộ thân thể như bị điện giật, từ đầu truyền tới đuôi, ngay sau đó một cơn đau đớn xương cốt chạy khắp cơ thể nó, khi sắp mất đi một chút ý thức cuối cùng, nó mơ hồ nghe thấy một tiếng sói tru đầy nôn nóng...
——
“Bác sĩ, Kiều Kiều nhà tôi thế nào rồi?”
“Sốt đã hạ, tĩnh dưỡng tốt mấy ngày thì sẽ không có việc gì.”
Sau khi mèo béo cho rằng nó bởi vì trộm một cái đùi gà bị sét đánh chết, nên tới điện Diêm Vương, lại không nghĩ rằng khi vừa mở mắt, lại đối mặt với cảnh tượng trước mắt này.
Nó khẽ meo meo mở to mắt, nhìn thấy xung quanh đứng đầy người, mười cái đầu người động tác quay đầu như nhau nhìn nó, ánh mắt kia…… Giống như cái bóng đèn mười ngàn Vôn, sáng lên lấp lánh, sợ tới mức nó lại nhanh chóng nhắm chặt hai mắt lại.
Nhưng chuyện nó đã tỉnh lại, người bên cạnh đều đã thấy được, tất nhiên là vui sướng không thôi.
Đứng ở gần nhất là bà nội Lâm nhà họ Nguyễn cũng đã chắp tay trước ngực, bái đi bái lại ông trời, trong miệng thì thầm nhắc mãi: “Kiều Kiều, bé ngoan của bà, đã tỉnh lại thì tốt rồi, thật là tổ tông phù hộ, tổ tông phù hộ.”
Ngay sau đó rất không kiên nhẫn dùng tay chỉ vào mấy người đàn ông đứng trước giường, ghét bỏ bọn họ đứng ở chỗ này gây trở ngại hô hấp cho bé ngoan nhà bọn họ: “Đều tránh ra, tránh ra!”
Nhà khác đều là coi cháu trai là bảo bối, mà nhà họ Nguyễn bọn họ, xem cháu gái là bảo bối, là vàng là bạc.
Ông yên lặng thu dọn đồ của bản thân, từ trong nhóm người đàn ông lớn lớn bé bé thích bé gái như mạng nhà này chui ra ngoài, cảm thán, may là ông cứu sống được bé gái này, nhặt về cái mạng nho nhỏ kia!
Bác sĩ vừa đi, ngay lập tức toàn bộ phòng bệnh ồn ào lên. Mèo Ú mở to đôi mắt đen tròn nhìn cái này một chút, lại nhìn cái kia một tí, chỉ cảm thấy đầu cực kỳ đau, cả người lơ mơ. Thanh âm bọn họ kêu nó càng là ồn ào đến đầu óc ong ong, khuôn mặt nhỏ đều nhăn thành một nắm.
Mà nó vừa nhăn mặt, Nguyễn Lâm thị đang ôm nó liền đen mặt, trước hết đem đầu nhỏ ấn vào trong lồng ngực, bưng kín lỗ tai nó, sau đó gầm nhẹ với người xung quanh: "Đều câm miệng hết cho tôi, cút hết ra ngoài, làm ồn đến bé ngoan của tôi, xem tôi có lột da rút gân mấy người không!"
Một đám nhóc con yên lặng ngậm miệng, chỉ dùng từng đôi mắt khát vọng nhìn vào bảo bối cục cưng trong ngực của bà. Bọn họ cũng không phải là sợ Nguyễn Lâm thị, mà là sợ thật sự làm ồn tới tiểu bảo bối Kiều Kiều của bọn họ.
Đối với cô em gái duy nhất ở trong nhà, bọn họ đều là yêu thương vô cùng. Lúc này cô bé sinh bệnh, bác sĩ đều đã viết giấy thông báo bệnh tình nguy kịch, không chỉ làm người lớn trong nhà hoảng sợ vô cùng, bọn họ cũng bị dọa sợ hết sức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

