Tuy rằng không bỏ được em gái nhưng đám nhóc vẫn lục tục ra khỏi phòng bệnh.
Đám nhóc vừa đi, toàn bộ phòng bệnh an tĩnh trở lại.
"Mẹ, để con ôm con bé cho." Cuối cùng trong phòng bệnh chỉ còn lại Nguyễn Lâm thị và Nguyễn Kiến Quốc.
"Không cần, tôi vẫn còn ôm được tốt." Nguyễn Lâm thị từ chối, cúi đầu nhìn cháu gái nhỏ đang mở to đôi mắt tròn lúng liếng nhìn bà, chỉ cảm thấy trong lòng mềm thành một vũng nước. Bà không khỏi nhớ tới mấy ngày trước cô bé vẫn còn một bộ dáng hơi thở mong manh, hốc mắt đã trở nên ươn ướt.
"Bé ngoan của bà, nếu cháu có bất trắc gì, cháu kêu bà phải sống thế nào đây. May mắn, may mắn ông trời vẫn còn mở mắt." Nói nói, lại là một chuỗi nụ hôn ướt nóng rơi xuống.
Mèo Ú sợ tới mức theo bản năng kêu ra tiếng. Lại không nghĩ tới tiếng kêu này không phải âm thanh mèo kêu quen thuộc mà là âm thanh a a a của bé con nhân loại!
Nó hoảng sợ mở to hai mắt nhìn, vùng vẫy ở trong ngực của phụ nữ, lại nhìn đến tứ chi của mình cũng biến thành tay nhỏ chân nhỏ của một đứa trẻ.
Đây đây đây!!!
"A a a a a____"
_____
"Bang bang."
Cùng với âm thanh giòn giã vang lên, vỏ trứng theo đó mà nứt ra.
Móng vuốt nhỏ linh hoạt đem vỏ trứng lột ra, để lộ ra lòng trắng non mềm bên trong, cô nhóc mập mặc một cái áo khoác màu đỏ há to miệng, ngao ô một tiếng muốn nhét nguyên cả quả trứng gà vào cái miệng nhỏ, muốn một miếng ăn hết nhưng không có thành công.
"Em gái, trứng gà không thể ăn như vậy, em sẽ bị nghẹn đấy." Một đôi tay nhỏ hơi đen nhưng rất sạch sẽ duỗi đến trước cái miệng đang chuẩn bị nuốt trứng gà, đem quả trứng cầm xuống dưới.
Cô nhóc mập ngẩng đầu, nhìn về phía cái người giật đồ ăn từ trong miệng mèo, nhíu lông mày nhỏ muốn phản kháng, liền thấy được bàn tay nhỏ đen kia bẻ trứng ra, hơn nữa còn đút đến tận miệng của cô bé, cười tủm tỉm dùng giọng điệu dụ dỗ trẻ con để dỗ cô bé: "Em ăn đi nè."
"...." Mèo Ú.
Mở cái miệng nhỏ ra, ngao ô một ngụm nuốt vào,bẹp bẹp cái miệng, thuận tiện nhìn về phía đứa nhóc loài người đang đút thức ăn cho mình, lông mày nhỏ nhíu lại thành một khối.
Trải qua mấy ngày chải vuốt lại ký ức, nó đã biết rõ tình cảnh hiện tại của mình.
Sau khi nó bị một cái đùi gà hại chết, đương nhiên, nó cự tuyệt thừa nhận việc bản thân ăn vụng đồ vật bị ông trời nhân đạo hủy diệt! Nó đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, một cuốn tiểu thuyết mà nam phụ đối với nữ chủ yêu mà không có được cuối cùng hắc hóa, đem cả thế giới cùng nhau hủy diệt.
Tuy nhiên nó cũng không phải vị nữ chủ nam phụ yêu mà không có được mà là nữ phụ ác độc bị nam chủ, nữ chủ, nam phụ chỉ nghĩ muốn diệt trừ cho sảng khoái.
Cuốn tiểu thuyết mà nó xuyên đến tên là 《 Bạo sủng thập niên 80 》, nam chủ là con cháu của cán bộ cấp cao Hứa Tiêu, nữ chủ là tiểu bạch hoa nghèo túng nhưng tự lực cánh sinh Ngũ Y Đình. Mà nó chính là nữ phụ ác độc Nguyễn Kiều Kiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)