Cô nắm lấy tay cầm cửa, vặn một cái rồi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra thì nhìn thấy Trang Tử Khâm đang ngồi ở đầu giường, bà đang khóc nức nở.
“Con nói cái gì vậy?” Trang Tử Khâm vỗ lên vai Lâm Tân Ngôn, “Con còn trẻ, bác sĩ Hà thực sự rất tốt.”
Lâm Tân Ngôn nắm lấy tóc một lúc, cô sợ nhất Trang Tử Khâm nói những câu như vậy.
“Ngôn Ngôn…”
Lâm Tân Ngôn, “Mẹ.”
Lâm Tân Ngôn biết Trang Tử Khâm muốn nói cái gì, vốn dĩ cô cũng định tiếp nhận Hà Thuỵ Trạch, nhưng bây giờ sợ là không được nữa rồi.
Nếu như cô muốn truy cứu việc tại nạn xe cộ năm đó thì cô với Hà Thuỵ Trạch là đều không thể nào.
Lâm Tân Ngôn, “Mẹ, mẹ của Hả Thuỵ Trạch từng đến tìm con.”
“Cái gì?” Trang Tử Khâm rất kinh ngạc, bà nắm lấy vai Lâm Tân Ngôn nhìn cô, “Bà ấy tìm con làm cái gì?”
Lâm Tân Ngôn cắn môi, cô muốn xua tan ý nghĩ của bà thì phải nói thật, “Từ 6 năm trước, bà ấy nhìn thấy con và Hà Thuỵ Trạch ở bên nhau, bà ấy tưởng rằng chúng con đang yêu nhau, nên bà ấy đã đặc biệt đến tìm con, nói con không xứng với anh ấy, với thân phận của anh ấy thì phải tìm một cô gái có thân phận tương xứng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



