Sau đó cô nhấn phím nghe máy.
Hà Thuỵ Trạch, “Là anh.”
Lâm Tân Ngôn, “Ừm.”
Lâm Tân Ngôn đưa mắt xuống rồi quay lại phòng khách, cô không lên tiếng trước mà nắm lấy điện thoại chờ Hà Thuỵ Trạch lên tiếng trước.
Hà Thuỵ Trạch, “Anh đang ở dưới nhà em, bây giờ em có rảnh không, anh muốn gặp em.”
Hà người yên lặng mất một lúc, Hà Thụy Trạch mới lên tiếng.
Lâm Tân Ngôn nhàn nhạt ừm một tiếng rồi cúp máy, cô cởi tạp dề trêи người xuống đi đến trước cửa phòng Lâm Hi Thần gõ cửa, “Tiểu Hi, mẹ xuống lầu có chút chuyện, bà ngoại rất nhanh sẽ trở về thôi, con đừng ra ngoài nhé.”
Lâm Hi Thần đang đứng ở trước cửa sổ, cậu bé đang nhìn xuống dưới nhà thấy Hà Thuỵ Trạch và Trang Tử Khâm đang nói chuyện, nghe thấy giọng nói của Lâm Tân Ngôn cậu bé liền cất tiếng nói, “Con biết rồi.”
Lâm Tân Ngôn thay giày đi xuống dưới lầu, trong công viên, Hà Thuỵ Trạch đang nói chuyện với Trang Tử Khâm, Hà Thuỵ Trạch muốn bế Lâm Nhuỵ Hi, nhưng Trang Tử Khâm không để cho anh ta bế, “Đứa bé này rất tinh nghịch.”
Dù sao trước đây bà xem Hà Thuỵ Trạch như con rể tương lai mà đối đãi.
Bây giờ đương nhiên không thể gán ghép nhiệt tình như trước đây.
Càng không cần thiết để hai đứa trẻ con thân thiết với anh ta như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



