Lâm Tử Lạp cụp mắt, nhìn thấy một chiếc thẻ nhớ nằm trong lòng bàn tay của anh ta, lông mày cau lại: “Đây là cái gì?”
Dưới tình thế khẩn cấp, Vu Đậu Đậu chạy đến kéo cổ tay cô lại: “6 năm trước, anh tôi nhận được một khoản tiền, khoản tiền đó là một người phụ nữ cho anh ấy, muốn anh ấy đâm chết một cô gái!”
Đoàng!
Dường như có sét đánh trúng đầu của Lâm Tử Lạp.
6 năm trước, có người muốn hại cô?
“Cô chính là cô gái mà anh tôi muốn đâm chết đó, kết quả cô may mắn không có chết đúng không?” Vu Đậu Đậu nói ra suy đoán của mình.
Cũng là sau khi phát hiện đoạn ghi âm đó, Vu Đậu Đậu mới hiểu, Lâm Tử Lạp khi nhìn thấy anh ta lại có loại phản cảm và căm ghét ập đến.
Lâm Tử Lạp giật lấy chiếc thẻ nhớ trong tay anh ta, cẩn thận nhìn, chắc là thẻ nhớ của điện thoại, loại điện thoại đời cũ trước đây mới có thể dùng được, điện thoại thông minh bây giờ, bộ nhớ trong đã rất cao, gần như không cần dùng đến thứ này nữa, cô để lại chiếc thẻ nhớ vào trong tay anh ta: “Trong này có chứng cứ?”
“Nếu như cô có thời gian, chúng ta có thể tìm một nơi nói chuyện.” Vu Đậu Đậu biết Lâm Tử Lạp sẽ đồng ý.
Quả nhiên, Lâm Tử Lạp đã đồng ý, cô cũng muốn biết năm đó là ai muốn hại cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)