Bà nhấn mạnh giống nhau như đúc.
“Cho nên má muốn nói gì chứ?”
Đồng tử đen như mực của Tống Triển Bạch gần như đang co rút lại, màu mắt càng đậm.
Tay của má Vương siết chặt bức ảnh, bất giác dùng sức.
Không thể có người phụ nữ khác sẽ mang thai con của anh được.
Con riêng? Sao có thể chứ.
“Má Vương, tối chúng ta không ăn cơm sao?” Thấy phòng bếp trống không, bàn ăn được lau sạch như gương, có thể phản chiếu bóng người, nhưng cái gì cũng không có.
Lúc bình thường, má Vương bây giờ nên ở trong bếp chuẩn bị bữa tối, hoặc đã chuẩn bị bữa tối xong rồi, hôm nay có chút không đúng.
Ăn?
Khóe miệng của má Vương giật giật: “Còn có tâm trạng ăn cơm?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)