Thái độ của Lâm Tử Lạp vô cùng cứng rắn, cô nói rất rõ nếu anh ta không đến thì cô cũng sẽ đi.
Cô vốn đang tức giận Quang Kình điều tra mình, Tông Triển Bạch lại còn dùng đứa bé uy hiếp cô, trong lòng không vui, hiện tại Quang Kình lại từ chối cô.
Thái độ vui vẻ mới là lạ.
Quang Kình nghe vậy thì không dám không tới.
Tốc độ của anh ta rất nhanh, không đến mười phút đã xuất hiện ở cửa, có lẽ anh ta ở chỗ cách khách sạn không xa.
Lâm Tử Lạp nghe tiếng gõ cửa thì đi ra mở cửa, Quang Kình đứng ở cửa cười xấu hổ: “Cô Lâm…”
Sao có thể chứ?
Quang Kình rõ ràng không tin.
Lâm Tử Lạp không có thời gian nói nhảm với anh ta: “Anh không tin thì tự nhìn đi, hiện tại tôi phải trở về.”
Lâm Tử Lạp nói xong thì mở cửa đi ra ngoài.
Quang Kình đứng ở đầu giường đi qua đi lại hai vòng, anh ta vẫn tò mò vì sao Tông Triển Bạch lại bị thương?
Cuối cùng sự tò mò chiến thắng lý trí, anh ta đưa tay vén chăn trên người Tông Triển Bạch xuống kiểm tra xem, nhưng anh ta còn chưa vén chăn lên thì người đàn ông vốn nhắm hai mắt bỗng nhiên mở ra: “Cậu đang làm gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)