Tông Triển Bạch hơi sửng sốt: “Cô…”
Anh vừa mở miệng nói thì chuông cửa phòng vang lên.
Anh nhíu mày lại, không vui vì lúc này có người gõ cửa, anh đứng dậy nhìn thấy vạt áo của Lâm Tử Lạp cuốn lên lộ ra bụng nhỏ bằng phẳng tinh tế, anh đưa tay chỉnh lại quần áo cho cô rồi liếc cô một cái: “Cũng không thật sự bắt nạt cô, khóc cái gì.”
Lâm Tử Lạp ngồi dậy, không muốn để ý đến anh, cô quay đầu vẫn còn tức giận.
Tông Triển Bạch thở dài: “Tôi đi mở cửa.”
Người phụ nữ giống như đã quen tình huống này, cô ta đi đến trước bàn rót một ly rượu vang đỏ đưa tới bên miệng uống một ngụm, cô ta nhìn người đàn ông vô cùng tuấn tú thì nghĩ thầm cảm thấy may mắn, được ngủ với người đàn ông như vậy thì không trả tiền cũng được, huống chi còn cho cô ta nhiều tiền như vậy nên càng nhiệt tình hơn: “Anh có yêu cầu đặc biệt nào thì tôi cũng có thể thỏa mãn, miệng hay là…”
Cô ta còn chưa nói xong thì thấy Lâm Tử Lạp đi ra từ phòng ngủ, cô ta không khỏi mở to hai mắt nhìn: “Cô là ai?”
Chẳng lẽ anh gọi cô ta tới, còn gọi người phụ nữ khác?
Người phụ nữ nghĩ như vậy thì ánh mắt quan sát Lâm Tử Lạp, ăn mặc bảo thủ, để mặt mộc, đẹp thì đẹp đó nhưng không có sự quyến rũ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

