Thẩm Thiên Vĩ nhìn kỹ lại, mới phát hiện ra trong đĩa đã hết sạch, có mấy xác côn trùng nhỏ.
Cậu ta hét lên, da đầu tê dại.
Chỉ nhìn qua thấy thôi đã có mấy con, vậy cậu ta đã ăn bao nhiêu vào bụng rồi?
Cái đĩa này còn là đĩa đựng rau xanh.
Thẩm Thiên Vĩ vừa nãy đã chiếm lấy đĩa rau này, toàn bộ mọi thứ trong đây đều đã vào bụng cậu ta.
Hơn nữa cậu ta ăn rau đều là một đũa đảo lên một đống lớn, trực tiếp nhét vào miệng, căn bản sẽ không nhìn kỹ.
Còn Thân Xuân Kiều, mắt bà ta đã có chút lão hóa.
Hơn nữa rau này là do Thẩm Thiên Lệ và Tô Dương nhặt rửa sạch sẽ.
Trước đây Thẩm Thiên Lệ nhặt rau chưa bao giờ xảy ra sai sót gì.
Vậy chỉ có thể là do Tô Dương động tay động chân.
Thân Xuân Kiều nhanh chóng hiểu ra điều này, vươn tay ra định túm lấy Tô Dương.
"Lại là mày! Có phải mày muốn hại chết cháu trai bảo bối của tao không? Hôm nay tao nhất định phải dạy dỗ mày một trận!"
Tô Dương đã sớm có chuẩn bị, linh hoạt né tránh.
Mà Thẩm Thiên Vĩ càng nghĩ càng buồn nôn, thật sự không nhịn được, chạy ra sân nôn ọe.
Thân Xuân Kiều không để ý đến những thứ khác, vội vàng chạy đi chăm sóc Thẩm Thiên Vĩ.
Trong mắt bà ta tràn đầy sự đau lòng đối với cháu trai bảo bối của mình.
Còn có đĩa thịt xào chua ngọt kia, thật sự là quá lãng phí!
Thẩm Thiên Vĩ gần như nôn sạch cơm đã ăn vào.
Thân Xuân Kiều nghiến răng, chỉ hận mình tại sao lại để Tô Dương nhặt rau.
Tô Dương cố ý giấu rất nhiều sâu vào trong lá rau ngon, chôn hết ở dưới đáy, Thân Xuân Kiều căn bản cũng không ngờ cô bé lại gian xảo như vậy.
Con nhóc đó thật quá tệ hại.
Chỉ khổ cho cháu trai bảo bối của bà ta, vừa bị rụng răng cửa lại còn nôn thành như vậy.
Thân Xuân Kiều thề.
Sau này, bà ta tuyệt đối sẽ không để cái của nợ kia chạm vào rau của nhà nữa!
……..
Đã hơn chín giờ tối.
Tô Hồng tan làm về nhà.
Cảnh gà bay chó sủa trong sân cũng đã qua.
Thẩm Thiên Vĩ đã được Thân Xuân Kiều dỗ ngủ.
Tô Dương thì bị nhốt trong phòng chứa đồ, Thẩm Hoa không cho cô bé ra ngoài, bắt cô bé phải úp mặt vào tường để tự kiểm điểm.
Tô Hồng vừa về đến nhà liền thấy chỉ có một mình Thẩm Hoa thì cảm thấy có hơi kỳ lạ.
Cô vừa đặt túi xuống liền hỏi: "Dương Dương đâu?"
Thẩm Hoa vừa thấy cô nhắc đến Tô Dương liền nổi cáu, anh ta chưa từng thấy đứa trẻ nào hay gây chuyện đến vậy.
"Em hỏi nó?"
Thẩm Hoa kể hết tất cả những gì Tô Dương đã làm hôm nay cho Tô Hồng nghe, lạnh mặt nói: "Em không thể quá chiều nó được, đứa trẻ này nếu không giáo dục sau này không biết còn gây ra họa gì nữa."
Tô Hồng bênh vực: "Dương Dương còn nhỏ, sau này lớn lên sẽ hiểu chuyện thôi."
"Hơn nữa, nếu mẹ anh không cho Dương Dương hái rau, thì làm sao xảy ra những chuyện này được? Con bé mới năm tuổi thôi."
Thực ra, đây cũng là những lời mà Thẩm Hoa hay dùng ở kiếp trước.
Bất kể Thẩm Thiên Vĩ có bắt nạt Tô Dương như thế nào, anh ta đều nói vì Thẩm Thiên Vĩ còn nhỏ.
Bây giờ Tô Hồng “lấy đạo của người trả lại cho người”, Thẩm Hoa cũng không biết mình nên phản bác thế nào.
"Dù sao thì cứ để nó ở đó tự kiểm điểm cho tốt."
Thẩm Hoa đã quyết định, dù thế nào cũng không cho Tô Dương vào nhà.
Tô Hồng cũng không để ý đến anh ta, đi ra ngoài dùng nước nóng rửa tay, rồi lại lau mặt.
Lúc cô vào nhà lấy đồ đột nhiên Thẩm Hoa nhìn thấy dáng vẻ của cô, trong lòng bỗng khẽ rung động.
Anh ta cảm thấy Tô Hồng dường như đã đẹp hơn rất nhiều so với ngày mới cưới anh ta.
Đôi mắt dịu dàng có hồn, làn da cũng không còn xỉn màu vàng vọt như trước.
Hóa ra, làm công việc tốt cũng sẽ nuôi người.
Từ khi Tô Hồng đến quán cơm quốc doanh làm việc, tinh thần và khí sắc đều khác hẳn.
Thẩm Hoa vốn đã không thể kiềm chế được lòng dạ xao động vào buổi tối.
Giờ phút này lại càng không nhịn được thúc giục.
"Còn không mau lên giường à?"
Tô Hồng liếc nhìn anh ta một cái, nói: "Anh cứ ngủ trước đi, mẹ bảo em quét dọn sân một lượt, còn phải dọn dẹp nhà bếp nữa, bát đũa còn chất đống ở đó đợi em rửa."
Vừa nãy khi Tô Hồng về, Thân Xuân Kiều đã giao cho cô một đống việc.
Thân Xuân Kiều thấy có thể không làm thì không làm, tất cả đều đang ở đó chờ Tô Hồng về làm.
Dù thế nào thì cũng không chịu vào nhà.
Thân Xuân Kiều ngủ sớm, nghe thấy tiếng động Tô Hồng đang làm việc ở bên ngoài, bà ta càng không có gì không hài lòng về cô con dâu này.
Ban ngày thì đi làm ở quán cơm quốc doanh, về nhà còn lo hết việc nhà.
Thân Xuân Kiều hài lòng đi ngủ.
Còn Thẩm Hoa thì lại sốt ruột chờ đợi trong phòng.
Đi đi lại lại vòng quanh giường không biết bao nhiêu lần
Cuối cùng cũng không thể kìm được cơn buồn ngủ mà bực dọc nằm xuống thiếp đi.
Tô Hồng thấy Thẩm Hoa đã ngủ thì cũng không làm việc nữa.
Cô lén mở cửa phòng nhốt Tô Dương, nhét vào tay cô bé một cái bánh bao thịt mang về từ Phong Thành Cư hôm nay.
"Dương Dương, con đói bụng chưa?"
Tô Dương lắc đầu, nhưng lại ăn bánh bao thịt một cách ngon lành.
Vì để trong túi áo nên bánh bao thịt vẫn còn ấm.
Thân Xuân Kiều còn cho rằng hôm nay Tô Hồng không mang đồ ăn từ quán cơm quốc doanh về vì hôm nay là ngày đầu đi làm nên còn chưa tiện.
Nếu bà ta biết Tô Hồng đã mang bánh bao thịt về nhưng chỉ cho Tô Dương ăn, chắc bà ta sẽ tức chết.
-
Ngày hôm sau.
Tô Hồng lại dậy sớm đi làm.
Cô cầm chìa khóa của quán, định sẽ đến mở cửa sớm một chút.
Đỡ phải ở nhà họ Thẩm làm bữa sáng.
Thẩm Hoa vừa tỉnh giấc thì trong chăn đã trống rỗng.
Anh ta đột nhiên có cảm giác cô đơn của một người đàn ông độc thân.
Lấy vợ cũng như không lấy, anh ta hoàn toàn không cảm nhận được cái niềm vui vợ con ấm cúng như nhà lão đại nhà họ Hoàng ở bên cạnh.
Không được thỏa mãn, Thẩm Hoa nhìn ai cũng không vừa mắt.
Trong bữa sáng, anh ta mắng Thẩm Thiên Vĩ đến mức cúi gằm mặt.
Sau đó còn cãi nhau với mẹ mình là Thân Xuân Kiều.
Trách Thân Xuân Kiều làm bánh bột ngô quá khô, lại còn chê Thân Xuân Kiều lắm lời, cứ lải nhải bên tai anh ta.
Cuối cùng, Thẩm Hoa tức giận bỏ đi làm.
Thân Xuân Kiều ở nhà lau nước mắt.
Sao con trai dạo này lại cứ gây khó dễ cho mình như vậy, rõ ràng trước đây nó đâu có thế này.
"Có vợ quên mẹ" câu nói này quả thật là chân lý ở đời.
Tô Dương ngồi trong một góc, sung sướng lắng nghe những tiếng cãi vã ồn ào.
Giá trị oán niệm cứ liên tục tăng lên.
Cô bé hy vọng nhà họ Thẩm cứ giữ bộ dạng này đừng dừng lại, mỗi ngày gà bay chó sủa, cuộc sống mới thật tươi đẹp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



