Tô Dương và Khương Sóc trở thành bạn tốt.
Thực ra là do cô bé đơn phương yêu cầu.
Khương Sóc không từ chối, cô bé cho rằng điều đó có nghĩa là đồng ý.
Hai người cùng nhau đi về phía ngõ Tồn Quyên.
Khi đi ngang qua Phong Thành Cư, Tô Dương ghé vào cửa kính nhìn vào trong.
Tô Hồng đang dọn dẹp vệ sinh, bóng dáng bận đến mức trông như bay cả lên.
Tô Dương nhìn một chút, có hơi khó hiểu.
Cô bé đã sử dụng Mỹ Nhan Hoàn rồi, tại sao trên người Tô Hồng không thấy có gì thay đổi nhỉ.
Nhưng nghĩ lại, nếu Tô Hồng đột nhiên trở thành một đại mỹ nhân, đoán chừng sẽ dọa chết những người xung quanh.
Không chừng còn sẽ bị cơ quan nhà nước bắt đi nghiên cứu.
Tô Dương tin rằng những thứ do Bàn Tay Vàng của mình cho sẽ không tệ.
Cô ta ngủ rất ngon, đôi lông mày xinh đẹp tinh xảo giãn ra.
Xem ra, Khương Ngữ Vi làm việc ở quán cơm Nhạc Tân rất vui vẻ.
Nhưng Lưu Thủ Thành lại trông có vẻ rất ủ rũ.
Tô Dương đoán là do việc làm ăn không tốt, anh ấy là ông chủ cũng chỉ có thể sốt ruột.
Hai người cũng không nán lại, đi thẳng về ngõ Tồn Quyên.
Vừa về đến nhà, Tô Dương đã bị Thân Xuân Kiều gọi lại.
"Mày đi chơi hoang ở đâu về đấy? Còn biết đúng giờ về ăn cơm, tao chưa thấy ai tinh ranh như mày!"
"Lại đây giúp tao nhặt rau!"
Thân Xuân Kiều xoa xoa thắt lưng già nua, sai Tô Dương làm việc.
Nghĩ đến việc mình đã có con dâu rồi mà vẫn còn mệt mỏi như vậy, Thân Xuân Kiều liền thấy bực bội.
Nhưng lại nghĩ đến việc Tô Hồng đi làm ở quán cơm quốc doanh, hôm nay thấy được mấy ánh mắt ngưỡng mộ của hàng xóm láng giềng, trong lòng bà ta lại thấy tốt hơn một chút.
Hiện tại Thân Xuân Kiều ghét nhất chính là cái của nợ Tô Dương này.
Tuy rằng Tô Dương mới năm tuổi, nhưng Thân Xuân Kiều đã sai cô làm việc mà không hề có bất cứ thương xót nào.
Một chậu rau xanh ngâm trong nước lạnh là do Thân Xuân Kiều tan làm đi mua.
Rẻ hơn nhiều so với buổi sáng.
Có điều đây đều là do người ta đã chọn rồi bỏ, nên sâu và lá úa khá nhiều, phải nhặt cho sạch.
Đương nhiên, những lá rau hỏng đã nhặt Thân Xuân Kiều cũng sẽ không lãng phí, mỗi lần đều sẽ xào cho Thẩm Thiên Lệ và Thẩm Thiên Hi ăn.
Bây giờ còn thêm Tô Hồng và Tô Dương, càng không phải lo rau lá úa không ai ăn.
Còn con trai và cháu trai bảo bối của bà ta, đương nhiên là phải ăn rau không có sâu mới được.
Tô Dương liếc mắt nhìn Thẩm Thiên Lệ đang khom lưng ngồi xổm dưới đất nhặt rau.
Cô bé rất gầy.
Đã bảy tuổi rồi mà vẫn còn thấp hơn Thẩm Thiên Vĩ hẳn một đoạn.
Từ phía sau thậm chí còn có thể nhìn thấy xương bả vai nhô lên, theo động tác nhặt rau thuần thục mà phập phồng.
"Để em nhặt cho."
Tô Dương ngồi xổm xuống, muốn Thẩm Thiên Lệ đứng lên.
Tay của Thẩm Thiên Lệ đã ngâm lâu trong nước lạnh, giống như mấy củ cà rốt đỏ ửng lên.
Cô bé lắc đầu nói: "Tay của chị không cảm thấy lạnh nữa rồi, rau cũng sắp nhặt xong rồi, em đừng cho tay vào."
Tô Dương nghĩ một chút.
"Vậy để em tách những lá rau đã nhặt này ra."
Cô bé ngồi xổm xuống bên cạnh Thẩm Thiên Lệ.
Một người phụ trách rửa, một người phụ trách phân loại.
Thân Xuân Kiều thấy Tô Dương ngoan ngoãn làm việc, khẽ hừ một tiếng.
Chỉ là một đứa trẻ thôi, dù có nghịch ngợm thì thế nào vẫn phải dựa vào người lớn nuôi, nghe lời người lớn.
Hai đứa con gái nuôi không cũng mất tiền, lại còn bày đặt tình chị em thắm thiết.
Thân Xuân Kiều không để ý đến hai người bọn họ nữa, vào bếp bận rộn làm việc khác.
-
Tô Dương đã "giúp" làm xong bữa tối này.
Thân Xuân Kiều vừa bưng thức ăn lên bàn liền thấy người Thẩm Thiên Vĩ đầy bùn đất đi vào.
"Ôi cháu trai lớn của ta ơi, cháu làm sao vậy?"
Thân Xuân Kiều lo lắng không thôi, vội vàng đi qua xem xét.
"Bà nội! Cháu bị rụng răng rồi!" Thẩm Thiên Vĩ đầy ấm ức, khóc oa oa.
Mở miệng ra là có thể thấy chiếc răng bị rụng, không biết đã hớp bao nhiêu gió, ngay cả tiếng khóc cũng có chút thay đổi.
"Cháu trai lớn, làm sao vậy?" Thân Xuân Kiều đau lòng muốn chết, hận không thể để người bị rụng răng là mình.
"Là nó! Nó hại cháu ngã!"
Thẩm Thiên Vĩ lập tức chỉ vào Tô Dương, trong đôi mắt sưng đỏ có những tia máu.
Tô Dương lập tức chối bỏ trách nhiệm.
"Tự anh đi đường không nhìn rõ, liên quan gì đến tôi?"
Vừa hay Thẩm Hoa cũng có ở nhà.
Anh ta không đau lòng vì con trai như Thân Xuân Kiều.
Ai mà chẳng phải trải qua mấy lần vấp ngã thời còn nhỏ.
Chỉ là, anh ta không muốn Thẩm Thiên Vĩ và Tô Dương cứ luôn cãi nhau như vậy, trong nhà cứ náo loạn cả lên.
"Rốt cuộc là có chuyện gì?" Thẩm Hoa cau mày hỏi.
"Nếu mọi người không tin, có thể hỏi anh Khương Sóc nhà họ Hoàng đối diện, lúc đó anh ấy cũng ở đó."
Tô Dương vừa lôi Khương Sóc ra Thẩm Thiên Vĩ liền lập tức không dám hó hé gì nữa.
Thẩm Hoa nhìn một cái, ai nói dối ai nói thật, anh ta biết hết cả.
"Thiên Vĩ, sau này cẩn thận một chút."
"Ăn cơm thôi, đừng khóc nữa."
Hai câu nói của Thẩm Hoa khiến Thẩm Thiên Vĩ nuốt nước mắt vào trong, không dám lên tiếng.
Cậu ta chỉ không dám hung hăng trước mặt Thẩm Hoa, vì Thẩm Hoa sẽ đánh cậu ta, mà còn rất đau.
Thẩm Thiên Vĩ chỉ có thể tủi thân nhìn Thân Xuân Kiều.
Con trai đã lên tiếng, Thân Xuân Kiều còn có thể nói gì, bà ta dùng vạt áo lau nước mắt cho Thẩm Thiên Vĩ.
"Cháu trai lớn, cháu đói rồi đúng không? Mau đi ăn cơm đi, bà nội đi làm thêm cho cháu một món, xào đĩa thịt xào chua ngọt mà cháu thích nhất."
Thẩm Thiên Vĩ đói bụng, nghe thấy có đồ ăn, tạm thời không khóc nữa.
Thân Xuân Kiều vào bếp đi làm đồ ăn, những người khác nhà họ Thẩm đều đến bàn ăn.
Thẩm Hoa nói không cần đợi, ăn trước đi.
Thẩm Thiên Vĩ nóng lòng không chờ được liền cầm bát lên, ăn ngấu nghiến.
Hôm nay Thân Xuân Kiều vốn không định làm món thịt nên trên bàn chỉ có mấy đĩa rau.
Lá rau ngon đều để ở bên phía Thẩm Thiên Vĩ ngồi, vậy mà cậu ta vẫn còn chê không đủ.
Trực tiếp kéo đĩa rau đến trước mặt mình, ăn ngồm ngoàm.
Tô Dương không ăn được mấy miếng.
Thức ăn quá tệ, cô bé cũng không đói lắm.
Chủ yếu là chuyện sắp xảy ra có thể sẽ khiến cô bé hơi buồn nôn, nên cô bé quyết định sẽ ăn ít một chút.
Không lâu sau, Thân Xuân Kiều đã xào xong món thịt xào chua ngọt bưng ra.
Bà ta nói đĩa này đặc biệt làm cho Thẩm Thiên Vĩ, để bù đắp cho tâm hồn nhỏ bé của cậu ta đang bị thương do ngã.
Nên cả đĩa này đều là của Thẩm Thiên Vĩ.
Thẩm Hoa và Thẩm Thiên Thần cũng chỉ gắp hai đũa.
Còn Tô Dương và những người còn lại, Thân Xuân Kiều vừa thấy họ đưa đũa liền trừng mắt cảnh cáo, không cho họ ăn một miếng nào.
Thẩm Thiên Vĩ vừa rồi đã ăn sạch tất cả rau trên bàn, bây giờ lại còn ăn thêm một cái bánh bao lớn, ăn cùng với thịt xào chua ngọt.
Đợi cậu ta ăn xong, Tô Dương mới tốt bụng nhắc nhở cậu ta.
"Trong đĩa của anh hình như có gì đó?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)