Bàn tay nhỏ của trẻ con vừa nóng hổi, vừa mềm mềm. Khi nắm trong lòng bàn tay, trái tim Lâm Chiêu như mềm nhũn ra một mảng, khóe mắt cũng bất giác nhuốm ý cười.
Đại Bảo nhìn em trai bằng ánh mắt ngưỡng mộ, cậu bé cũng muốn được mẹ dắt tay.
Lâm Chiêu nhìn ra tâm tư của Đại Bảo, đưa tay còn lại ra trước mặt cậu: “Mẹ cũng dắt con.”
Đôi mắt vốn ảm đạm của Đại Bảo lập tức sáng lên. Cậu bé không nói hai lời mà nắm lấy tay mẹ, khóe môi cong lên, mãi không hạ xuống.
Ba mẹ con nhà họ Cố rời đi, đám trẻ con và người lớn còn đứng lại ríu rít bàn tán.
“Mẹ em lừa người, mẹ của hai anh em song sinh này rõ ràng thích họ mà.” Tiểu Nguyên Bảo tức giận nói.
Không biết nghĩ tới điều gì, cậu bé vừa giận vừa tủi thân: “Hai anh em song sinh này đánh nhau mẹ họ cũng không đánh, còn dắt tay họ về nhà. Em đánh nhau là mẹ đánh mông em dữ lắm, em bảo mẹ dắt tay em mẹ cũng không chịu dắt. Chắc chắn em là đồ nhặt về!”
Khuôn mặt nhỏ tiu nghỉu như chú chó con không nhà.
Ngoài ruộng, mẹ của Nguyên Bảo hắt hơi một cái thật mạnh. Bà hoàn toàn không biết chỉ vì mình chê tay con dính đầy bùn trộn nước tiểu trẻ con nên không chịu nắm, mà thằng bé đã tự diễn ra cả một vở “con nhặt”.
Nếu biết chắc bà sẽ cảm thấy mình đánh còn nhẹ quá.
“Mẹ của anh em sinh đôi là bà lười, nhưng bà ấy mua bánh bao thịt cho họ.” Thiết Ngưu đầy mặt hâm mộ. “Em cũng muốn ăn bánh bao thịt.”
Trường Thặng hừ lạnh: “Có gì ghê gớm chứ, đợi tới mai mẹ họ lại mặc kệ họ thôi!”
“Sao anh biết?” Nguyên Bảo buồn bã dùng que vạch đất, rõ ràng vẫn còn chìm trong cảm giác đau thương không thể giải tỏa.
“Thì anh biết!” Bị hỏi nghẹn họng, Trường Thặng tức giận bỏ đi.
Thủ lĩnh trẻ con vừa đi, những đứa khác cũng phủi bụi trên người rồi tản ra khỏi gốc đa già.
Từ xa còn nghe thấy vài giọng trẻ con non nớt: “Đều tại anh Trường Thặng, vốn dĩ em còn muốn xin song bào thai cho ngửi bánh bao thịt…”
“Em cũng muốn ngửi…” Người đi ngang qua không hiểu chuyện gì, nhìn vẻ mặt u sầu của đám trẻ mà bật cười.
…..
Lâm Chiêu dẫn hai đứa con tới nhà họ Cố. Vừa bước vào sân, hai cục bông mềm mềm đã ôm lấy chân cô.
Là cặp long phượng thai.
Tam Bảo và Tứ Bảo đang gọi mẹ, nhưng phát âm chưa chuẩn, gọi “mẹ” thành “lương”.
Đại Bảo đỡ em gái, kiên nhẫn sửa:
“Là mẹ, không phải lương.”
“Lia~ng~” Tứ Bảo lại gọi một tiếng, vẫn sai như cũ. Con bé ngẩng khuôn mặt nhỏ ngọt ngào lên cười, lộ ra hàm răng sữa tí xíu.
Giọng sữa mềm mại vô cùng. Nhị Bảo không phải keo kiệt, chỉ sợ em gái không ăn được nên hoảng hốt hỏi: “Mẹ, Tứ Bảo ăn bánh bao được không?”
Đúng lúc ấy, mẹ Cố nghe tiếng bước ra khỏi phòng.
Nhị Bảo lập tức lớn giọng: “Bà nội, mẹ con mua bánh bao cho bọn con nè! Là bánh bao thịt đó, ngon cực kỳ luôn!”
Người không biết còn tưởng cậu bé đang khoe khoang.
Tứ Bảo vẫn lảo đảo với lên muốn lấy bánh bao trong tay anh hai. Con bé thấp lùn, kiễng chân cũng không với tới, nhưng lại không hề sốt ruột, chỉ bám lên cánh tay anh trai cố gắng.
Mệt tới mức khuôn mặt đỏ bừng như quả táo nhỏ.
Toàn bộ sức nặng của em gái đều dồn lên người Nhị Bảo khiến cậu bé mệt muốn chết, nhưng vẫn hét to: “Bà nội, Tứ Bảo ăn bánh bao thịt được không?”
Mẹ Cố đáp: “Cho nó miếng bằng móng tay nếm vị là được.”
Nhị Bảo xé chút vỏ bánh cho em gái. Tứ Bảo nhét vào miệng, dùng bốn cái răng sữa mút lấy mùi vị, đôi mắt cong cong, nước dãi theo khóe miệng chảy xuống.
“Lại chảy nước miếng, đồ nhóc bẩn.” Nhị Bảo vừa học theo giọng người lớn dạy em gái, vừa lấy khăn tay lau miệng cho con bé.
Tứ Bảo rất ngoan, phối hợp cực kỳ tốt. Khi anh trai lau mặt, con bé còn ngẩng mặt lên, ổn định tới lạ.
Tam Bảo còn yên tĩnh hơn cả em gái, cứ ở cạnh Đại Bảo, không ồn không quậy. Anh cả cho cậu chút vỏ bánh, cậu nhận lấy rồi ngoan ngoãn bỏ vào miệng gặm.
Nhìn cảnh này, tâm trạng Lâm Chiêu vô cùng phức tạp. Đúng là không hổ danh nữ phụ pháo hôi xuất sắc toàn diện, mới hơn một tuổi đã đặc biệt như vậy.
Tiếc là lại mọc ra cái “não yêu đương”. Đời này có cô ở đây, cô muốn xem cái não yêu đương ấy còn mọc nổi không.
Ánh mắt cô lần lượt quét qua từng đứa trẻ.
Đại Bảo và Nhị Bảo bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, nhìn quanh bốn phía nhưng không phát hiện gì, hai anh em mới yên tâm lại.
Lâm Chiêu thu hồi tầm mắt, nhìn mẹ Cố rồi đưa đồ qua: “Con có chuyện muốn nhờ cha giúp, đây là quà cảm ơn.”
Mẹ Cố ngơ ngác nhận lấy gói giấy nhét vào tay mình, hoàn toàn chưa kịp phản ứng.
Chuyện gì đây? Con dâu ba vậy mà lại mang quà tới cửa? Đúng là lần đầu tiên kiệu hoa lên đài! Bà không thấy vui mà chỉ thấy hoảng. Mẹ Đại Bảo rốt cuộc muốn làm gì!?
“Tìm cha con à? Chuyện gì?”
Lâm Chiêu còn chưa lên tiếng, Nhị Bảo đã oang oang: “Mẹ con muốn xây nhà!”
“Xây nhà?” Giọng mẹ Cố hơi cao lên, đầy khó hiểu: “Sao tự nhiên lại muốn xây?”
Lần này Nhị Bảo không biết, liền nhìn mẹ mình theo ánh mắt của bà nội. “Căn nhà đất kia bụi rơi khắp nơi, quét kiểu gì cũng không sạch.”
Sắc mặt Lâm Chiêu đầy ghét bỏ.
Mẹ Cố nghẹn họng. Bà thầm nghĩ: có thấy cô quét bao giờ đâu!
Hơn nữa năm đó chính bà đề nghị xây nhà gạch ngói, con dâu ba còn từ chối thẳng, lẩm bẩm nào là không có tiền, nói bà đứng nói chuyện không đau lưng.
Mới qua mấy năm đã đổi ý, còn bày vẻ mặt ghét bỏ nữa…
Mẹ Cố đã quen với việc con dâu ba nghĩ gì làm nấy, sợ cô làm loạn nên không dám nói nhiều: “Cha con đang nằm nghỉ trong phòng, để mẹ gọi.”
Nói xong, cầm gói giấy nhỏ quay vào nhà.
cha Cố đang nằm trên giường, ông mơ hồ nghe thấy tiếng ở sân, chỉ là bận rộn cả buổi sáng muốn nằm nghỉ, nên không ra ngoài. Thấy mẹ Cố vào, ông mở mắt ra, “Đại Bảo và Nhị Bảo đến à?”
“Đến rồi, không chỉ hai đứa, mẹ của bọn nó cũng đến.” mẹ Cố mở gói giấy liếc một cái, nhìn thấy bánh bao thịt và đường đỏ bên trong, ngẩn người, buột miệng nói: “Bánh bao thịt và đường đỏ!”
cha Cố đứng dậy, nhìn thấy bánh bao thịt, cổ họng tự giác nuốt nước miếng, bánh bao thịt bột mì trắng đó, năm xưa lúc tiễn con trai út nhập ngũ ông đã mua hai cái, nó cứ nhất quyết nhét cho ông một cái, vị đó thật thơm làm sao.
Ông có chút nhớ con trai út rồi. “Bánh bao thịt ở đâu ra?”
mẹ Cố nói: “Con dâu ba mang đến, nói muốn nhờ ông giúp, nó muốn xây nhà gạch ngói, chê nhà hiện tại bụi rơi nhiều.”
Xây nhà dù sao cũng là chuyện tốt, bà không có ý kiến gì.
cha Cố nghe tin muốn xây nhà gạch ngói thì mừng lắm, nhưng có một vấn đề: “Bây giờ xây à? Mọi người đều đang bận rộn vụ mùa kép, không tìm được người đâu.”
“Còn nữa, gạch ngói lấy ở đâu ra?” Gạch ngói không dễ kiếm, muốn có được thì phiền phức lắm.
“Con dâu ba đang ở ngoài, ông cứ hỏi xem.” Những câu hỏi của cha Cố, mẹ Cố cũng không trả lời được, bèn đuổi ông đi hỏi Lâm Chiêu.
cha Cố vừa nghĩ đến việc phải đối phó với con dâu thứ ba là đầu óc đã muốn nổ tung, sầu muộn thay.
Con út không có nhà, ông không quản cũng không được, lê dép cỏ đi ra ngoài.
Đến sân, cha Cố thay đổi vẻ trầm mặc thường ngày, bàn bạc với Lâm Chiêu: “Con dâu thứ ba, nghe mẹ con nói, con muốn xây nhà gạch ngói? Đang vụ mùa kép, người khó tìm, hay là đợi qua khoảng thời gian này rồi xây? Còn gạch ngói nữa, con có dự tính gì?”
“Đợi một thời gian cũng được, con chỉ là nói trước với bố một tiếng. Chuyện gạch ngói bố không cần lo, con đã viết thư cho Cố Thừa Hoài rồi, anh ấy sẽ nghĩ cách.” Lâm Chiêu rất tin tưởng vào chồng mình, bất kể cô muốn làm gì, Cố Thừa Hoài luôn có cách thỏa mãn cô.
cha Cố im lặng.
Tìm con út à, cũng được. Ông cũng có lòng tin với nó.
“Được, bố nhớ rồi, đợi vụ mùa kép kết thúc thì xây.”
Lâm Chiêu cảm ơn: “Cảm ơn bố.”
cha Cố không nói gì, thầm nghĩ, sau này bớt làm loạn vài lần là xem như cảm ơn ta rồi. Đúng lúc này, Cố Hạnh Nhi và những người khác về đến nhà.
“Sao chị lại đến đây?” Cố Hạnh Nhi vừa nhìn thấy Lâm Chiêu đã trừng mắt, vẻ mặt đầy chán ghét.
Đại Bảo và Nhị Bảo thấy cô nhỏ dữ như muốn ăn thịt người, vội chắn trước mặt mẹ mình, ánh mắt phòng bị nhìn Cố Hạnh Nhi.
Lâm Chiêu đặt hai tay lên vai Đại Bảo Nhị Bảo, kéo con trai về phía mình, cười với Cố Hạnh Nhi một cái, “Đây cũng là nhà của tôi, tôi muốn đến thì đến.”
Cô bình thản liếc nhìn bó củi Cố Hạnh Nhi nhặt được, nhắc nhở cô ta: “Đúng rồi, củi của ngày hôm qua cô nhỏ quên gửi rồi, hôm nay đừng quên bù vào nhé.”
“Bộp!” Cố Hạnh Nhi tức giận ném củi xuống, trừng Lâm Chiêu, “Lâm Chiêu, chị đừng có quá đáng.”
Lâm Chiêu không thèm để ý đến cô ta, mà nhìn về phía mẹ Cố vừa ra khỏi phòng, nhẹ giọng nhỏ nhẹ nói: “Mẹ vẫn nên quản lý cô nhỏ đi, kẻo người khác tưởng con gái nhà họ Cố chúng ta ai cũng thiếu giáo dục, ồn ào như thế, nhà họ Cố đâu phải chỉ có một mình con bé là con gái.”
Lời này truyền đến tai chị dâu cả và chị dâu hai vừa về nhà, sắc mặt hai người thay đổi. Họ đều có con gái, danh tiếng nhà họ Cố mà bị cô nhỏ làm hỏng thì con của họ cũng không được yên.
“Lâm Chiêu!” Cố Hạnh Nhi nghiến răng nghiến lợi, định chửi tiếp thì bị mẹ Cố quát chặn lại, “Hạnh Nhi, đó là chị dâu thứ ba của con, ai dạy con gọi thẳng tên chị dâu hả!”
“Ra ngoài nhặt củi!” Bà không cho phép từ chối nói, ánh mắt đầy cảnh cáo.
Cố Hạnh Nhi từ chiều hôm qua đến giờ bụng chưa có lấy một hạt cơm, đói đến mức uống nước cũng không ăn thua, vốn tưởng nhặt xong một bó củi về nhà sẽ có cái ăn, ai ngờ vừa về nhà lại đụng phải Lâm Chiêu, khắc tinh của mình, tức đến mức nước mắt trào ra.
“Con phải nói với anh ba…” giọng cô ta mang theo tiếng khóc.
“Tùy cô.” Lâm Chiêu giọng điệu nhạt nhẽo. Cô đã viết thư báo trước cho bố bọn trẻ rồi, Cố Thừa Hoài là một người đàn ông hiểu lý lẽ, biết nên tin lời ai.
mẹ Cố không muốn nhìn thấy bọn họ cãi nhau, nói với Cố Hạnh Nhi: “Hạnh Nhi, đi nhặt thêm một bó củi nữa, gửi cho chị dâu thứ ba của con, nếu không hôm nay con không được ăn cơm.”
Cố Hạnh Nhi uất ức đến cực điểm, cảm thấy mình mệnh khổ, phẫn nộ trừng Lâm Chiêu một cái rồi lao ra khỏi cửa.
Cô nhỏ đầy ác ý với mình, Lâm Chiêu không yên tâm để cặp song sinh ở nhà cũ, nói với Đại Bảo Nhị Bảo: “Đại Bảo, Nhị Bảo, đưa các em về nhà.”
mẹ Cố bước lên phía trước hai bước, không yên tâm nói: “Con dâu ba, lại xảy ra chuyện gì nữa rồi?”
“Chẳng phải đang vụ mùa kép sao, mẹ bận nhiều việc, con tự chăm sóc bọn trẻ.” Lâm Chiêu không nói mình lo Cố Hạnh Nhi não thiếu muối gây tổn thương cho con mình.
Mẹ Cố: “…” Bà bận nhiều việc đâu phải ngày một ngày hai, con dâu ba giờ mới biết à.
“Được rồi, có việc gì cứ bảo Đại Bảo, Nhị Bảo đến tìm ta.” mẹ Cố không tiện nói thêm, đành dặn dò như vậy.
Đại Bảo cười rạng rỡ: “Con và Nhị Bảo giúp mẹ chăm sóc các em ạ.”
Nhị Bảo gật đầu theo.
Lâm Chiêu dẫn bọn trẻ rời khỏi nhà cũ, vừa ra khỏi cửa, thoáng thấy thanh nhiệm vụ bên phải vòng quay xổ số nhấp nháy, nổ ra những quả pháo hoa xinh đẹp.
Trên đó viết: [Tâm nguyện được ăn bánh bao của bọn trẻ đã được thỏa mãn, con đã hoàn thành nhiệm vụ, thưởng 2 điểm tích lũy, tích thêm 8 điểm nữa là có thể quay thưởng rồi, cố lên cố lên!]
Lâm Chiêu biết có thanh nhiệm vụ, nhưng cô lười, hễ nghĩ đến việc phải làm gì đó là thấy phiền phức, thậm chí chẳng thèm nhìn, ai mà ngờ được nhiệm vụ hoàn thành dễ dàng đến thế!
Nếu đơn giản như vậy, nhiệm vụ này cũng không phải là không thể làm.
“Mẹ?” Đại Bảo thấy Lâm Chiêu ngẩn người, vẻ mặt nghi hoặc gọi.
Lâm Chiêu xoa xoa đỉnh đầu thằng bé, “Đi thôi, về nhà.”
“Chiều nay muốn ăn gì nào?”
Nhị Bảo là một bạn nhỏ giỏi bày tỏ, nghe thấy lời mẹ mình, lao tới, nói lớn: “Mẹ, con muốn ăn thịt!”
Nó vừa nói đến thịt, cặp song sinh liền phụ họa: “Lọt, lọt~~” (lời - thịt).
Lâm Chiêu cảm thấy vạt áo trắng bên dưới rung rung, cúi đầu nhìn xuống, bắt gặp hai khuôn mặt nhỏ nhắn đang cười rất ngọt.
Là Tam Bảo Tứ Bảo đang gọi “lọt, lọt”.
“Hai đứa gọi cái gì, hai đứa ăn được mấy miếng chứ.” Lâm Chiêu buồn cười nói.
Cặp song sinh không hiểu lời cô, cười hì hì, lộ ra những chiếc răng sữa nhỏ xíu.
Nhị Bảo thấy mẹ mình dễ nói chuyện, liền kéo các em vào phe của mình, “Mẹ, Tam Bảo Tứ Bảo cũng muốn ăn thịt ạ.”
Lâm Chiêu nhéo má nó, “Là Nhị Bảo muốn ăn nhất thì có.”
Nhị Bảo cười hì hì, kéo Đại Bảo: “Anh con cũng muốn ăn thịt, đúng không anh?”
Đại Bảo gật đầu mạnh mẽ: “Vâng.”
“Có muốn ăn sủi cảo không?” Lâm Chiêu hỏi.
Nhị Bảo trả lời to nhất, “Muốn!”
Đại Bảo từng ăn sủi cảo vào dịp Tết, là bà nội làm, nhân củ cải, thằng bé vô cùng tò mò, cũng nói: “Muốn ăn ạ.”
Cặp song sinh không hiểu bọn họ đang nói gì, cũng vui vẻ theo.
Lâm Chiêu dẫn đám trẻ về nhà, trên đường gặp người trong đại đội, họ nhìn thấy bọn trẻ thì ngẩn ra, đợi người đi qua rồi, không tránh khỏi xì xào bàn tán.
“Nhà thằng Thừa Hoài không sao chứ? Nó vậy mà lại đang dẫn con đi kìa?” Người phụ nữ lớn tuổi trong thôn vẻ mặt kinh ngạc.
Ánh mắt người phụ nữ khác rơi trên người Lâm Chiêu, hồi lâu không thu về, miệng chua lòm: “Ai mà biết được, đã lấy chồng rồi mà còn mặc lòe loẹt như thế, đẹp hơn cả con gái tân thời, không biết là để cho ai xem.”
Người phụ nữ lên tiếng đầu tiên thấy lời bà ta nói hơi khó nghe, mở miệng là muốn hủy danh tiếng người ta rồi, “Lời này không được nói bừa! Vợ thằng Thừa Hoài lười thì lười thật, nhưng là người biết điều.”
Thấy đối phương vẫn vẻ mặt không phục, tiếp tục nói: “Vợ thằng Thừa Hoài là vợ quân nhân, vu khống gia đình quân nhân là phải ngồi tù đấy, quản cái miệng lại đi.”
Người phụ nữ lắm mồm trong lòng thắt lại, thận trọng nhìn quanh bốn phía, thấy không có ai mới yên tâm, “Tôi nói đùa thôi, bà đừng có truyền đi lung tung nhé.”
Người phụ nữ khuyên bà ta nhàn nhạt nói: “Tôi không phải người lắm mồm, nhưng sau này bà cũng chú ý một chút, người nhà họ Cố không ai dễ chọc đâu, nếu để mẹ thằng Thừa Hoài biết bà truyền tin xấu về con dâu bà ấy, bà ấy sẽ xách cuốc đến tận nhà bà đấy.”
Người phụ nữ lắm mồm tự tát vào miệng mình, vội nói: “Không nói nữa, tuyệt đối không nói nữa.”
…
Chuyện ở đây, Lâm Chiêu nào có biết. Lúc gần về đến nhà, họ lại đụng phải mấy đứa nhỏ đang chạy loạn trong thôn.
Thiết Ngưu gọi Đại Bảo Nhị Bảo: “Đại Bảo Nhị Bảo, ra chơi đi.”
Nhị Bảo muốn chơi, nhưng nó muốn ăn sủi cảo hơn.
Nó nói: “Hôm nay không chơi đâu, mẹ mình muốn gói sủi cảo cho bọn mình, mình và anh trai phải giúp một tay.”
Lời nó vừa dứt, giọng nói non nớt của Tứ Bảo vang lên: “Giúp… việc…” từng chữ một nhảy ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

