Anh hai Lâm lạnh lùng nhìn cô ta một cái, đôi mắt sắc lẹm quét qua hai đứa cháu ngoại, “Đại Bảo, Nhị Bảo, hai đứa có sao không?”
Nhị Bảo nhìn thấy cậu hai, mặt đầy phấn khích, “Nhị Bảo, sao cậu lại tới đây ạ?”
Lâm Thế Thịnh xoa đầu Nhị Bảo, bàn tay còn vương đầy mồ hôi của đứa cháu, “Nghe tin mẹ các con bị đập đầu, cậu với bà ngoại tới xem thế nào.”
“Bà ngoại tới rồi ạ! Nhị Bảo, con về gặp bà ngoại đây.” Nhị Bảo vui mừng nói.
Nói xong, nó nắm lấy cổ tay anh trai, cắm đầu chạy về nhà mình. Người nhà họ Lâm đối xử với bốn đứa trẻ nhà họ Cố rất tốt, lũ trẻ rất yêu quý người nhà bà ngoại.
Lâm Thế Thịnh không vội đi ngay.
Anh nhìn Cố Hạnh Nhi đang được chị dâu cả và chị dâu hai dìu đứng dậy, lạnh lùng cảnh cáo: “Nhà họ Lâm chúng tôi không phải không có ai, khi muốn gây sự với em gái tôi thì hãy dùng não mà suy nghĩ xem, liệu cô có gánh nổi hậu quả hay không. Đây là lần đầu tiên, tôi cũng hy vọng là lần cuối cùng. Nếu còn có lần sau, mấy anh em chúng tôi sẽ không dễ nói chuyện như bây giờ đâu.”
Cố Hạnh Nhi bị đập đau điếng người, lại bị cảnh cáo, vừa uất ức vừa sợ hãi, ngồi bệt xuống đất nức nở khóc.
Lâm Thế Thịnh chẳng mảy may có chút tâm tư thương hoa tiếc ngọc nào, mặt không cảm xúc rời đi.
Anh vừa đi không bao lâu thì cha Cố, mẹ Cố cùng anh cả, anh hai nhà họ Cố trở về. Thấy Cố Hạnh Nhi lau nước mắt, khóc không ngừng, họ rất khó hiểu.
“Chuyện gì thế này?” Mẹ Cố hỏi.
Cố Hạnh Nhi kéo ống quần lên, lộ ra vết bầm trên người do bị bó củi đập phải, gào lên: “Còn chuyện gì nữa, đều tại mẹ đấy! Mẹ cưới cái loại vợ gì cho anh ba con thế không biết, suốt ngày bắt nạt em chồng. Cô ta bắt nạt con… bắt con mang củi cho cô ta thì không nói, cô ta còn gọi anh trai đến bắt nạt con, bắt nạt người khác không dứt hu hu hu.”
“Cha, mẹ, anh cả, anh hai, mọi người xem chân con này, đều là do anh trai Lâm Chiêu đập đó! Không biết có để lại sẹo không nữa, nếu để lại sẹo thì làm sao bây giờ, cả nhà họ Lâm toàn lũ man di…”
Hoàng Tú Lan và Triệu Lục Nương lộ vẻ cạn lời, cúi đầu giấu đi nụ cười châm chọc trong mắt.
Cô em chồng này thật biết ăn nói, chuyện chính mình dùng bó củi ném Đại Bảo, Nhị Bảo thì nửa chữ không nhắc tới.
Chị dâu nhà họ Cố vì vài lý do khó nói nên không tiện vạch trần, nhưng đám trẻ con nhà họ Cố thì chẳng có những kiêng dè đó.
“Cô nhỏ xấu xa.” Thiết Chuy vạch trần màn kịch của Cố Hạnh Nhi, tố cáo với cha mẹ Cố: “Ông, bà, cô nhỏ dùng bó củi đó ném Đại Bảo với Nhị Bảo ạ!”
Cha Cố, mẹ Cố biến sắc. Ánh mắt nhìn Cố Hạnh Nhi đầy xa lạ.
“Chuyện này là thật?” Mẹ Cố nhìn lướt qua những người khác trong nhà, cuối cùng dừng lại ở đứa cháu đích tôn Băng Băng.
“Băng Băng, con nói đi.”
Băng Băng dù sao cũng lớn hơn, diễn đạt lưu loát, kể lại sự việc từ đầu tới cuối: “Thiết Chuy không nói dối đâu ạ, cô nhỏ dùng củi ném Đại Bảo với Nhị Bảo, vừa hay cậu hai của Đại Bảo Nhị Bảo tới, đá văng bó củi đó đi, nên bó củi mới đập vào người cô nhỏ ạ.”
Cố Hạnh Nhi chột dạ, lấy tay che mắt, lén quan sát biểu cảm của mẹ Cố.
Mẹ Cố không nói gì, trong đáy mắt lóe lên vẻ thất vọng, bà kìm nén cơn giận, nói với các thành viên khác trong nhà: “Đừng đứng chôn chân ở đây nữa, ai làm việc nấy đi.”
Sau đó, bà cùng cha Cố về phòng mình.
Cố Hạnh Nhi ngẩn người, cất tiếng gọi: “Mẹ, con thì sao? Con vẫn còn đang bị thương đây này.”
Chẳng ai thèm để ý đến cô ta. Anh cả và anh hai nhà họ Cố cũng không dám làm trái lời mẹ, trong mắt hai người đầy vẻ bất lực, đều bị vợ mình kéo về phòng.
Ở phòng anh cả.
Anh cả Cố lòng dạ không yên, nhìn qua khe cửa sổ ra ngoài, thì thầm hỏi vợ: “Lại chuyện gì thế này, Hạnh Nhi ném Đại Bảo với Nhị Bảo làm gì?”
“Hừ.” Hoàng Tú Lan hừ lạnh, tìm bộ quần áo bị rách ra bắt đầu khâu vá, miệng đáp: “Chứ còn gì nữa, vì tiền trợ cấp của anh ba không tiêu vào người nó chứ sao, ghen ăn tức ở đấy. Cô em gái này của anh, thật sự là không còn gì để nói, chả giống người nhà anh chút nào.”
Anh cả Cố giả vờ như không nghe thấy câu chê bai phía sau, quay đầu hỏi: “Sao lại liên quan đến tiền trợ cấp của anh ba?”
Hoàng Tú Lan xỏ chỉ vào kim, chậm rãi nói: “Vợ anh ba mua giày Huili cho Đại Bảo với Nhị Bảo, cô em chồng nhìn thấy liền mỉa mai hai đứa trẻ. Anh cũng biết Nhị Bảo là đứa không chịu thiệt, cái miệng nhỏ đó nói lia lịa, nó bảo: ‘Cô nhỏ ơi, có phải cô ghen tị vì mẹ con có tiền tiêu không?’ Thế là cô em chồng tức lên, cơn giận bốc lên đầu nên ra tay luôn, nếu không phải anh trai vợ anh ba tới…”
Cô không nói tiếp, người hiểu thì đều hiểu.
Anh cả Cố nhíu chặt mày, “Hạnh Nhi càng ngày càng vô lý.”
“Còn không phải do nhà anh nuông chiều sao.” Hoàng Tú Lan rất bất mãn với cô em chồng lười như heo, trong lòng tích tụ đầy oán trách.
Lâm Chiêu đã phân ra ở riêng rồi, cô ta có lười thì cũng là chuyện của phòng ba, nhưng Cố Hạnh Nhi thì không, sự lười biếng của cô ta làm khổ cô và Lục Nương, người làm chị dâu như cô không thể nào không bất mãn.
“Không thể nói như vậy được, Hạnh Nhi còn nhỏ…” Anh cả Cố chưa nói hết câu đã bị ánh mắt “nửa cười nửa không” của vợ chặn họng.
“Mười sáu tuổi rồi mà còn nhỏ à?” Hoàng Tú Lan mỉa mai.
“Hừ.” Hoàng Tú Lan cười khẩy một tiếng, rồi lại cười nhẹ nói: “Đây mới chỉ là thấy đôi giày thôi đó, nếu để cô em chồng biết, vợ anh ba còn mua cả kem dưỡng da chuyên dụng cho trẻ em cho Đại Bảo nữa, chắc chắn sẽ còn ghen tị hơn.”
Cô biết rõ, hộp kem dưỡng da mà cô em chồng đang dùng sắp hết rồi, nó đang mong ngóng mua một hộp mới đấy. Đại Bảo và các em dễ dàng có được thứ mình muốn, Cố Hạnh Nhi có thể để yên sao?
Anh cả Cố cạn lời.
Lời vợ anh nói chẳng hề phóng đại chút nào.
Thấy anh không nói gì, Hoàng Tú Lan lại dặn: “Tôi nói cho anh biết nhé, A Lan, Thiết Đản và Thiết Chuy đều đã lớn rồi, nhà mình cần tiêu tiền vào nhiều việc, anh phải biết tính toán. Cô em gái tốt của anh mà có đến dụ dỗ anh, anh không được mềm lòng đâu đấy.”
Anh cả Cố ngây ngô nói: “Anh làm gì có tiền, tiền nhà mình chẳng phải em đều giữ cả sao, ai lừa được anh chứ.”
Hoàng Tú Lan nghĩ cũng đúng.
Tiếng gào khóc của Cố Hạnh Nhi thỉnh thoảng lại vang lên, người nhà họ Cố ai cũng biết tính nó, chẳng có ai bước ra ngoài.
Bên ngoài truyền đến những tiếng chửi bới.
Nó bắt đầu chửi anh trai, chửi chị dâu, ngay cả cha mẹ Cố cũng không tha, miệng đầy những lời oán trách.
Mẹ Cố tức muốn nổ phổi, “Nhìn xem đứa con gái tốt của ông kìa! Tôi đã bảo cái tính keo kiệt, chỉ biết vì mình của mẹ ông không dạy nổi đứa trẻ nào nên hồn đâu. Ông xem, cái tính này của Hạnh Nhi không sửa nổi nữa rồi, chỉ biết so bì với người khác. Hôm nay thậm chí còn ra tay với cả cháu ruột mình, may mà Thừa Hoài không có nhà, nếu nó ở nhà thì Hạnh Nhi đã bị nó treo lên đánh rồi.”
Việc liên quan tới mẹ đẻ mình, cha Cố không tiện đánh giá, chỉ biết cười trừ cho qua chuyện: “Còn cơ hội sửa mà, còn cơ hội sửa.”
“Sửa cái con khỉ!” Mẹ Cố hạ giọng mắng, “Nó mười sáu tuổi rồi, sắp đến tuổi gả chồng, cái tính này mà gả sang nhà ai thì đúng là họa cho nhà người ta. Không tin ông cứ xem đó, sau này ông sẽ còn phải đau đầu dài dài.”
Nhớ tới người mẹ chồng đã chiều hư Cố Hạnh Nhi, mẹ Cố tức đến mức hít thở dồn dập.
Cha Cố cũng đau đầu, thở dài não nề, không nói thêm được câu nào.
Bên ngoài, Cố Hạnh Nhi khóc một hồi, thấy trong nhà không ai để ý tới mình, cả người bật dậy khỏi ghế, nhanh chân chạy biến khỏi nhà họ Cố, lao thẳng tới chỗ ông bà nội.
Ông bà nội nhà họ Cố đều là những người trường thọ, vẫn còn sống cả, chỉ là đang sống cùng con trai út.
Cha Cố là người đứng giữa, không được cưng chiều, may mà hai cụ già cũng không đến nỗi bạc đãi con trai ruột.
Sở dĩ bà cụ cưng chiều Cố Hạnh Nhi là vì nó giống hệt mẹ ruột của nó, nào ngờ nó được bà cưng chiều đến mức sinh hư, tính tình bá đạo kiêu ngạo, chẳng ở được với ai.
“Bà ơi.” Cố Hạnh Nhi gào khóc.
Bà cụ nhà họ Cố tuổi đã cao, tai không còn thính, Cố Hạnh Nhi phải gọi mấy tiếng bà mới nghe thấy.
“Có phải Hạnh Nhi tới không?” Bà cụ hỏi, đang nói định xuống giường, “Sao bà nghe thấy tiếng Hạnh Nhi khóc, ai bắt nạt Hạnh Nhi của bà thế.”
Nữ chủ nhân trong nhà này, cũng chính là con dâu út của bà cụ, đảo mắt lên tận nóc nhà.
Bĩu môi.
Bắt nạt Cố Hạnh Nhi ư? Với cái tính bá đạo, ghê gớm đó của nó, thì ai dám bắt nạt nó cơ chứ.
Bà cụ nhà họ Cố không biết tâm tư của con dâu út, vén mành tre bước ra cửa, một bóng người lao tới, bà cụ suýt chút nữa bị tông trúng.
May mà cậu con trai út đi phía sau đỡ lấy mẹ, sự hoảng sợ khiến giọng nói trở nên đanh lại: “Cố Hạnh Nhi, gấp gáp cái gì, tông vào bà rồi thì tính sao!”
Cố Hạnh Nhi mặt mày tái mét, đôi mắt sưng húp như hai quả trứng gà treo dưới hốc mắt.
“Con không biết bà vừa ở cửa.” Nó cúi đầu, yếu ớt giải thích.
Bà cụ nhà họ Cố vỗ vỗ tay con trai út, “Mẹ không sao, Hạnh Nhi cũng không cố ý, con đừng chấp nhặt người nhỏ làm gì.”
Dỗ dành con trai xong, đôi mắt đục ngầu nhìn Cố Hạnh Nhi, “Sao lại khóc, ai bắt nạt con, nói cho bà nghe, bà đi đòi lại công bằng cho con.”
Cố Hạnh Nhi đẫm lệ, “Là anh trai của chị dâu ba, anh ta đập con.”
Nghe vậy, bà cụ nhà họ Cố vốn đang khí thế hừng hực bỗng chốc im bặt.
Là người nhà mẹ đẻ của vợ Thừa Hoài à.
Nghĩ đến tin đồn bà mẹ Lâm Chiêu là "mẹ dạ xoa" đáng sợ, bà cụ Cố dùng bàn tay thô ráp như vỏ cây nắm lấy Hạnh Nhi vào nhà, miệng nói: “Hạnh Nhi, con tới đúng lúc lắm, bà có để dành cho con ít kẹo, đi, vào phòng bà ăn đi.”
Tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện đòi công bằng cho cháu gái nữa.
Biểu cảm của thím út nhà họ Cố càng thêm khó coi, nhìn bóng lưng hai bà cháu mà hít thở sâu. Số kẹo đó cháu nội bà còn chẳng được ăn, cớ gì mà lại cho Cố Hạnh Nhi.
Bà già thiên vị.
…….
Phòng ba nhà họ Cố.
Lâm Chiêu ôm chặt lấy eo mẹ, dùng sức kéo người lại mới dập tắt được ý định đi sang nhà cũ nhà họ Cố để "tẩn" Cố Hạnh Nhi của bà.
Mẹ Lâm là một "bá chủ" của đội sản xuất bên cạnh, loại người đánh khắp thiên hạ không đối thủ, bà sức dài vai rộng, đàn ông bình thường cũng chẳng đấu lại bà, trong đội không ai dám đắc tội.
Danh tiếng của bà thậm chí đội sản xuất Phong Thu cũng nghe danh.
“Ngăn mẹ làm gì! Cố Hạnh Nhi dám xô con, mẹ có thể đánh nát mặt nó, con buông ra!” Mẹ Lâm giận dữ tột độ.
Cứ nghĩ tới việc nghe được từ người bạn già rằng con gái mình bị đẩy đến mức trán sưng một cục to, bà thực sự hận không thể xé xác kẻ đầu sỏ.
Mẹ Lâm từng giết thổ phỉ, tính cách hung hăng, lúc nổi nóng là người thân cũng chẳng nhận. Lâm Chiêu sợ không giữ được mẹ nên gọi cặp long phượng.
“Tam Bảo, Tứ Bảo, mau giúp mẹ giữ chặt bà ngoại đi.”
Cặp long phụng không hiểu lời cô, hai nhóc con đang ở độ tuổi thích học đòi, liền học dáng vẻ của mẹ ôm chặt lấy chân bà ngoại.
Mẹ Lâm suýt nữa tức đến bật cười. Bà tức giận đưa tay chọc vào trán Lâm Chiêu, biết mình sức khỏe tốt nên lúc chọc đã giảm đi quá nửa lực tay.
“Cái tính khí như mẹ sao lại sinh ra đứa con gái mềm yếu như con thế không biết, thật là tức chết mà.” Mẹ Lâm ôm cặp long phụng lên, ngồi xuống thở phì phò.
Bà để tóc ngắn, dáng vẻ trông rất hung dữ, mặc áo khoác màu xám, quần đen, trên vai áo và ống quần đều có miếng vá, nhưng giặt giũ rất sạch sẽ, cả người trông vô cùng khí thế.
Lâm Chiêu mỉm cười, ngồi xuống cạnh mẹ: “Mẹ ơi, mẹ đừng nóng vội, con còn chưa nói lời nào mà.”
“Thế con nói đi, con nói ngay bây giờ xem nào, mẹ xem con còn cái lý do gì để ngăn cản tao.” Mẹ Lâm cố ý nghiêm mặt.
Lâm Chiêu giải thích: “Mẹ chồng thay em chồng bồi thường cho con mười đồng, Cố Thừa Hoài không cần gánh học phí và sinh hoạt phí cho cô ta nữa, Cố Hạnh Nhi cũng không được bén mảng tới nhà con. Con bàn với mẹ chồng rồi, mẹ mà tìm tới đó, chẳng phải là tạo cơ hội cho Cố Hạnh Nhi bám lấy sao? Con không cần.”
“Bây giờ ổn lắm rồi, thật sự đó.”
“Nhà cũ bên đó đuối lý, thấp hơn con một bậc, bất kể con đưa ra yêu cầu gì họ cũng đều đồng ý, sau này không cần đối phó với cô em chồng khó chơi nữa, con thấy thoải mái lắm.”
Mẹ Lâm sợ nhất là đứa con gái duy nhất chịu ủy khuất, nghe con gái nói vậy, cơn giận nghẹn trong lòng mới tan đi ít nhiều. Bồi thường mười đồng đúng là không ít, quan trọng nhất là con rể không cần quản phí ăn học của con nhỏ độc địa kia nữa, cũng được.
“Đã vậy thì mẹ tin con. Con là con gái mẹ sinh ra, mẹ chưa bao giờ để con chịu chút ủy khuất nào, người nhà họ Cố cũng đừng hòng làm mày giận. Ở đội Phong Thu không ở nổi nữa thì con về nhà, nhà mình có chỗ cho con và bốn đứa nhỏ ở.”
Trong lòng Lâm Chiêu trào dâng một dòng ấm áp. Từ nhỏ đến lớn, mẹ quả thực chưa từng để cô chịu chút thiệt thòi nào. Ngay cả bây giờ, nhà ngoại vẫn còn giữ cho cô một gian phòng. Điều đó đã cho cô dũng khí để chống lại tất cả.
“Con biết tính mà.”
Sắc mặt căng thẳng của mẹ Lâm dịu lại, “Biết tính là tốt rồi.”
“Cái cô em chồng kia đúng là kẻ phá gia chi tử, không biết mẹ chồng con dạy con gái kiểu gì nữa.” Nghĩ đến cô em chồng của con gái, bà đầy vẻ chán ghét.
Lâm Chiêu chưa bao giờ để sự khó chơi của em chồng trong lòng, cô cười nhạt: “Ở nhà mẹ đẻ thì còn ngang bướng được, đợi sau này… kiểu gì cũng có người dạy cho nó. Không nhắc tới nó nữa. Mẹ ơi, sao mẹ biết con bị đập đầu?”
Mẹ Lâm bí ẩn đáp: “Chuyện này con đừng bận tâm. Con chỉ cần nhớ kỹ, sau này bảo vệ tốt bản thân và bốn đứa nhỏ, có chuyện gì thì nhắn tin cho mẹ.”
Lâm Chiêu thầm nghĩ ngợi, nhưng thế nào cũng không nghĩ ra ai là tai mắt của mẹ mình: “Con biết rồi ạ.”
Mẹ Lâm nghiêm túc: “Đừng chỉ nói ngoài miệng, hãy ghi nhớ trong lòng. Ngày con xuất giá mẹ đã nói rồi, nhưng con thì sao? Chuyện bị đập đầu lớn như vậy mà không báo cho mẹ lấy một tiếng, con có biết lúc mẹ nghe tin đã sốt ruột thế nào không? Còn cha con nữa, sức khỏe cha con vốn đã không tốt, nghe tin con gặp chuyện suýt nữa ngất đi, đều tại cái con bé ngốc nghếch không biết mở miệng này!”
Nhắc tới chồng mình, bà không nhịn được liếc con gái một cái.
Lâm Chiêu vừa vội vừa lo, “Cha con không sao chứ ạ?”
“Bệnh cũ thôi, phải nằm tĩnh dưỡng vài ngày.” Mẹ Lâm nói.
“Ngày mai con về thăm cha.” Lâm Chiêu không yên tâm.
“Cũng được, cha mày cũng nhớ con đấy, nếu không phải mẹ không cho ông ấy đi, ông ấy còn muốn tới thăm con cơ.” Mẹ Lâm đặt Tam Bảo, Tứ Bảo lên đùi mình, xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cặp long phượng.
Hai cục cưng giương lên nụ cười ngọt ngào, nụ cười ấy có thể làm tan chảy trái tim của "bà đầm thép".
“Tam Bảo, Tứ Bảo gầy rồi, nhìn cái mặt nhỏ xíu này, còn chưa bằng một nửa khuôn mặt mày hồi nhỏ.” Làm bà ngoại xót cháu, không nhịn được mà trách móc con gái vài câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)