Để làm câu nói thêm phần thuyết phục, cô nhấn mạnh từng chữ: “Đau. Chết. Tôi.”
Nghe vậy, Diệp Mặc Phong lập tức hiểu ý cô.
Anh nói: “Cảm ơn cô, vì đã giúp tôi cản một đòn.”
[Chúc mừng ký chủ Nguyễn Điềm nhận được +3 điểm cảm ơn từ Diệp Mặc Phong, thời gian sống sót +3 giờ.]
Chỉ được thêm chút xíu, Nguyễn Điềm bèn siết chặt vai anh hơn một chút.
Cô nói: “Tôi đau chết đi được. Anh không thể cảm ơn tôi nhiều hơn chút sao?”
Biểu cảm trên gương mặt Diệp Mặc Phong dần trở nên nghiêm túc theo lực siết của cô.
Anh nói: “Tôi thật sự rất cảm ơn cô. Cảm ơn cô, ân nhân lớn của tôi, Nguyễn Điềm.”
[Chúc mừng ký chủ Nguyễn Điềm nhận được +1 điểm cảm ơn từ Diệp Mặc Phong, thời gian sống sót +1 giờ.]
“Chỉ thế thôi à?” Nguyễn Điềm thất vọng buông tay ra, nhưng trong lòng vẫn chưa từ bỏ hy vọng.
Điểm cảm ơn giống như nước trong miếng bọt biển, chỉ cần chịu ép, luôn có thể vắt thêm chút nữa.
Diệp Mặc Phong nói: “Tôi... cảm ơn cô.”
Dưới sức ép khủng khiếp, anh miễn cưỡng vắt ra thêm 0.5 giờ thời gian sống sót.
Nguyễn Điềm thất vọng, gục mặt lên xửng bánh bao, không nói gì nữa.
Xem ra cô đã ngủ thiếp đi.
Diệp Mặc Phong cởi áo khoác, nhẹ nhàng đắp lên người cô.
Anh đứng dậy, ánh mắt bất chợt liếc qua bóng tối bên cạnh, không chút biểu cảm rút kiếm ra.
Năng lực mạnh mẽ của Nguyễn Điềm, làm sao không khiến người khác chú ý?
Có kẻ mơ ước dùng mọi cách để chiếm đoạt năng lực của cô.
Hoặc... muốn biến cô thành công cụ cho họ.
Những kẻ đó định lợi dụng màn đêm ra tay, nhưng Diệp Mặc Phong đã phát hiện từ lâu, làm sao để họ có cơ hội?
Anh nắm lấy chuôi kiếm, ngón tay lướt qua vỏ kiếm đen, trong mắt đầy sát ý. Anh mấp máy môi, không phát ra âm thanh:
“Muốn cướp? Thử xem.”
Có vài kẻ không chịu từ bỏ, vì thèm ăn bánh bao nóng hổi mà xông thẳng về phía Diệp Mặc Phong.
Anh vừa định ra tay, ánh mắt thoáng thấy một bóng trắng lướt qua bên mình.
“Hửm?”
Anh nhìn kỹ, nhận ra đó là con chó của Nguyễn Điềm, con vật chỉ biết ăn tinh hạch.
Chỉ lớn bằng chiếc ghế nhựa nhỏ, Tiểu Bạch vẫn còn là chó con, chẳng giống ác khuyển địa ngục chút nào, trông vừa dữ tợn vừa ngây thơ.
“Gâu!” Nó kêu lên, ngẩng cao đầu, dũng cảm ưỡn ngực.
Tiểu Bạch phun ra một ngọn lửa nhỏ. Ngọn lửa chỉ bằng ngón tay cái, lắc lư hai cái rồi rơi “bịch” xuống đất.
Tên cầm đầu bật cười, ánh mắt tràn đầy chế giễu nhìn Tiểu Bạch, nói:
“Này, các người không đến mức cử một con vật yếu ớt thế này ra đấu với tôi chứ?”
Trong tận thế, động vật cũng có thể tiến hóa.
Tên cầm đầu chưa từng thấy con vật nào yếu như Tiểu Bạch.
Hắn không chút sợ hãi, từng bước tiến sát đến.
Diệp Mặc Phong vừa định ra tay, thì Tiểu Bạch rất “người” đưa một chân lên, vẫy vẫy về phía anh.
Ý của nó là không cần anh ra tay.
“Ha ha ha.” Tên cầm đầu cười phá lên trước cảnh tượng buồn cười này: “Làm gì, gãi ngứa cho tao à?”
Nhưng ngay sau đó, một chuyện không ai ngờ tới đã xảy ra!
Ngọn lửa vốn nhỏ như ngón tay cái bùng cháy dữ dội khi Tiểu Bạch tiến gần chiếc xe đẩy, biến thành ngọn lửa hừng hực.
Chỉ trong tích tắc, ngọn lửa đã nuốt chửng gã thủ lĩnh có ý định làm hại Nguyễn Điềm.
Hắn không kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết, toàn thân đã hóa thành tro bụi.
Mọi người tại hiện trường sững sờ, không tin nổi cảnh tượng trước mắt.
Ngay cả Diệp Mặc Phong cũng sẵn sàng ra tay, nhưng ai ngờ Tiểu Bạch lại lợi hại đến vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


