Đây đúng là một khả năng gian lận trời ban!
Nguyễn Điềm cảm thấy nhẹ nhõm, nằm trở lại trên chiếc xe đẩy, khóe miệng nở một nụ cười đầy quỷ quyệt.
“...” Diệp Mặc Phong nghe thấy tiếng cười khúc khích phía sau, im lặng rời xa chiếc xe đẩy một chút.
Bị cái chậu gỗ đập trúng có thể mở ra toàn bộ huyệt đạo trong người cô sao?
“Bây giờ tôi cũng là người bất khả chiến bại rồi!”
Nguyễn Điềm lập tức gọi hệ thống, gương mặt đầy vẻ nịnh bợ, cô nhiệt tình khen ngợi hệ thống trong lòng:
“Hệ thống, không phải tôi có khả năng lợi hại như vậy sao? Sao cậu không nói sớm!”
Hệ thống: [... Ký chủ, biểu cảm hiện tại của cô thật khó coi.]
Nhưng Nguyễn Điềm đang vui vẻ nên chẳng thèm để ý lời châm chọc của hệ thống.
“Hệ thống, cậu còn điều gì giấu tôi không? Nói hết một lần đi.”
Quả thực, hệ thống vẫn còn một điều chưa kịp nói với Nguyễn Điềm.
[Ký chủ, thật ra tôi còn một chuyện.]
Nguyễn Điềm đang mơ mộng hão huyền!
Chỉ cần ở bên cạnh Diệp Mặc Phong, tích lũy đủ giá trị biết ơn trong một năm, rồi đi tìm những đối tượng công lược khác.
Dù sao thì cô không cần ăn uống và cũng không chết.
Đúng là bất khả chiến bại!
Nhưng giây tiếp theo, cô nghe hệ thống nói:
[Ký chủ, cô chỉ có thể ở bên một đối tượng công lược trong vòng bảy ngày.]
Nghe vậy, tiếng cười khúc khích của Nguyễn Điềm lập tức dừng lại.
Cô không dám tin, tròn mắt kinh ngạc, giấc mơ bất khả chiến bại tan vỡ hoàn toàn.
Diệp Mặc Phong – đối tượng công lược tuyệt vời thế này, chỉ còn bốn ngày nữa là phải chia xa sao!
Anh bất lực mở mắt, quay lại nhìn Nguyễn Điềm, phát hiện biểu cảm trên gương mặt cô đã không thể dùng từ “nhăn như bánh bao” để miêu tả nữa.
Cô hoàn toàn biến thành một gương mặt chữ “囧.”
Diệp Mặc Phong bị biểu cảm sinh động của cô chọc cười, tâm trạng anh bất giác trở nên tốt hơn.
“Cô sao thế?”
Nguyễn Điềm hoàn hồn, nhìn thấy ánh mắt quan tâm của Diệp Mặc Phong, cô rơm rớm nước mắt, nắm lấy tay anh, khóc lóc:
“Phong Tử, anh dẫn tôi đi đi, đừng bỏ tôi lại, không có anh tôi sống thế nào được! Phong Tử!”
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Diệp Mặc Phong lập tức đông cứng.
Nguyễn Điềm lại định giở trò gì đây?
Diệp Mặc Phong nhìn cô, nụ cười trên gương mặt anh nhạt dần: “Cô muốn đi?”
Nói xong câu đó, anh khựng lại, chợt nhận ra mình và Nguyễn Điềm chẳng có quan hệ gì.
Thế nên, Nguyễn Điềm hoàn toàn tự do. Cô muốn đi đâu cũng được.
Diệp Mặc Phong không có quyền can thiệp vào tự do giao tiếp của cô.
Anh nói: “Cũng đúng, cô muốn đi đâu là tùy cô quyết định.”
Nhưng Diệp Mặc Phong thì khác. Anh buộc phải ở bên cạnh Lô Tuyết Tuyết, vì anh biết cô ta rất yếu. Nếu không có anh bảo vệ, cô ta rất khó sống sót.
Nguyễn Điềm thở dài: “Tôi cũng bị ép buộc thôi.” Thật ra cô hoàn toàn không muốn rời đi.
Dù gì thì cô cũng chưa rõ chút thông tin nào về đối tượng công lược tiếp theo.
Nếu lại “may mắn” rút trúng một đối tượng có độ nguy hiểm SSS+, cô biết sống sao đây?
Thời gian sống sót của cô còn chưa đầy một ngày.
Nếu đối tượng công lược tiếp theo ở quá xa, cô e rằng mình sẽ “khứ” trước khi tìm được người đó.
Cô cần phải suy nghĩ nhiều hơn cho bản thân.
Vậy nên Nguyễn Điềm quyết định phải “vặt lông” Diệp Mặc Phong thêm chút nữa. Cô nghiêm túc vỗ vai anh.
“Anh Phong, anh là anh trai tôi.”
Khóe miệng Diệp Mặc Phong co giật, anh không biết Nguyễn Điềm lại định giở trò gì.
Nguyễn Điềm tiếp tục: “Cái chậu gỗ đó, đau chết tôi rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)