“Đúng thế.”
Nguyễn Điềm dứt khoát nói thẳng mục đích:
“Vậy anh có nên cảm ơn tôi một chút không?”
“Cảm ơn cô...” biểu cảm của Diệp Mặc Phong vô cùng nghiêm túc.
[Chúc mừng ký chủ Nguyễn Điềm nhận được +1 giá trị biết ơn từ Diệp Mặc Phong, thời gian sống sót tăng thêm 1 giờ.]
Nguyễn Điềm không hài lòng:
“Lời cảm ơn của anh có thể nhiệt tình hơn một chút được không?”
“…” Diệp Mặc Phong nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
Khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt anh tràn đầy thành ý:
“Cảm ơn cô, đại nhân Nguyễn Điềm vĩ đại, cảm ơn cô đã ban tặng cho tôi tám chiếc bánh bao súp.”
[Chúc mừng ký chủ Nguyễn Điềm nhận được +3 giá trị biết ơn từ Diệp Mặc Phong, thời gian sống sót tăng thêm 3 giờ.]
Nguyễn Điềm hài lòng:
“Tối nay tôi có thể ngủ ngon rồi.”
Nhưng ngay sau đó, cô đột ngột tỉnh ngộ:
“Chúng ta tối nay ngủ ở đâu?”
Diệp Mặc Phong không quá kén chọn. Anh vỗ xuống đất:
“Trời là chăn, đất là giường.”
Nghe vậy, Nguyễn Điềm im lặng gọi ra chiếc xe đẩy và chiếc ghế nhựa hai đồng rưỡi.
“Anh chọn ngủ trên xe đẩy hay trên chiếc ghế này?”
Diệp Mặc Phong nhìn hành động chuẩn bị leo lên xe đẩy của Nguyễn Điềm, bật cười bất đắc dĩ:
“Tôi chọn chiếc ghế.”
Nguyễn Điềm yên tâm, thoải mái nằm lên bề mặt xe đẩy, đầu tựa vào chiếc xửng hấp, nhắm mắt lại.
“Ngủ ngon, Diệp Mặc Phong.”
“Ừ, ngủ ngon, Nguyễn Điềm.”
Hai người đồng thời nhắm mắt lại. Nhưng ngay giây tiếp theo, tiếng nói uất ức của Lô Tuyết Tuyết vang lên từ trong lều:
“Diệp Mặc Phong, vào đây rửa chân cho em.”
Nguyễn Điềm mở mắt, mặt không chút biểu cảm, cơn buồn ngủ biến mất ngay lập tức.
Có tiếng nói vọng đến: “Nghe thấy chưa, bảo anh qua rửa chân kìa.”
Diệp Mặc Phong theo phản xạ đứng bật dậy khỏi chiếc ghế nhựa nhỏ, bước về phía lều.
Nguyễn Điềm không còn cách nào ngủ tiếp, đành dậy và đi theo anh vào lều.
Bên trong lều, bài trí vô cùng đơn sơ. Nhóm họ ban đầu có năm người, trên đường đi đã mất một người.
Chết thế nào ư?
Bị Lô Tuyết Tuyết đẩy vào giữa bầy zombie, trở thành kẻ xấu số chịu trận thay.
Trong lều có một cô gái đang nằm, dung mạo thanh tú, dáng người khá đẹp, nhưng khuôn mặt tràn đầy vẻ đau đớn.
Còn Trương Hiểu Lị bị sốt thì cô độc nằm trên nền đất lạnh, mặt đỏ bừng, hơi thở nặng nề.
Lô Tuyết Tuyết liếc nhìn cô ấy với vẻ chán ghét: “Anh Mặc Phong, Hiểu Lị phiền quá, thở lớn như vậy làm sao em ngủ được?”
Lô Tuyết Tuyết vuốt nhẹ làn da mình, nhận thấy hơi thô ráp, trở nên càng ngang ngược hơn.
Diệp Mặc Phong dịu giọng an ủi: “Tuyết Tuyết à, dù sao cô ấy cũng đang bệnh, chúng ta nên thông cảm một chút.”
Nguyễn Điềm cười khẩy: “Thông cảm sao?”
Cô nhìn Trương Hiểu Lị bị bỏ mặc nằm dưới đất, lạnh lùng nói: “Không lót nổi cho người ta một tấm chiếu, để cô ấy nằm thẳng xuống đất mà gọi là thông cảm?”
Hai người này quả thật ích kỷ đến tột cùng.
Ánh mắt Bành Tư “vô tình” lướt qua khuôn ngực phập phồng của Trương Hiểu Lị, yết hầu anh ta chuyển động lên xuống.
Nguyễn Điềm không kiêng nể, buông lời: “Anh thích nhìn thì cứ nhìn đi, giả vờ làm gì? Mắt gần như lác cả rồi.”
Bành Tư trừng mắt nhìn cô, giải thích: “Cô thật nực cười. Cả đời này tôi chỉ yêu mình Tuyết Tuyết.”
Nguyễn Điềm đáp, mắt trống rỗng: “Ồ, vậy nếu nữ thần của anh và Lô Tuyết Tuyết cùng rơi vào bầy zombie, anh sẽ cứu ai?”
Bành Tư sững người hai giây.
Chính khoảnh khắc đó, Nguyễn Điềm tóm ngay được điểm yếu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)