Nguyễn Điềm chỉ tay về phía Tiểu Bạch đang ăn tinh hạch: “Đương nhiên là cho nhóc con này ăn rồi.”
“Á!” Lô Tuyết Tuyết không chịu nổi nữa, khóc lớn thành tiếng.
Bao nhiêu người xung quanh đang nhìn và cười nhạo cô ta khiến lòng tự tôn của Lô Tuyết Tuyết không thể chịu được. Cô ta không nói gì thêm, lập tức chạy vào trong lều.
Người tình của cô ta, Bành Tư, trợn mắt nhìn Nguyễn Điềm một cái rồi vội vàng chạy theo vào để dỗ dành.
Hoàn toàn không hề để mắt đến vị hôn phu của cô ta, Diệp Mặc Phong.
Diệp Mặc Phong muốn chạy vào theo, nhưng bị Nguyễn Điềm đưa tay cản lại:
“Nghe tôi, đừng vào.”
“Nhưng Tuyết Tuyết khóc đau lòng như vậy.” Diệp Mặc Phong không nhịn được mà lo lắng.
Anh ngần ngại một chút, nhưng tiếng khóc trong lều càng lúc càng lớn.
Diệp Mặc Phong bất lực lắc đầu: “Cô cứ sụp đổ trước đi, tôi sẽ ra ngoài ghép lại cô sau.”
Nguyễn Điềm: “...”
Giờ thì cô đã hiểu chỗ đáng sợ của simp chúa.
Diệp Mặc Phong cứ thế bước vào trong lều, còn Nguyễn Điềm ngồi xổm bên ngoài, vừa đếm thời gian vừa dỏng tai nghe những gì đang diễn ra bên trong.
Lô Tuyết Tuyết vừa khóc vừa nũng nịu chất vấn Diệp Mặc Phong:
“Nếu em và Nguyễn Điềm cùng rơi vào bầy zombie, anh sẽ cứu ai trước?”
Nghe vậy, khóe miệng Nguyễn Điềm khẽ giật. Chẳng phải câu này giống như: “Nếu anh và mẹ anh cùng rơi xuống nước, anh cứu ai” sao?
Nguyễn Điềm vểnh tai lên nghe rõ hơn, thậm chí cả người gần như dán sát vào lều để lắng nghe động tĩnh bên trong.
Cô không nghe thấy giọng nói của Diệp Mặc Phong, nhưng tiếng khóc của Lô Tuyết Tuyết đã ngừng lại.
Nguyễn Điềm bĩu môi, không muốn nghe thêm nữa.
Hiện giờ, tình cảnh của cô khá khó xử. Nếu tùy tiện đi lại trong khu trại, cô có thể đối mặt với nguy hiểm.
Nhiều người đã tận mắt thấy năng lực đặc biệt của Nguyễn Điềm và đều rất ngưỡng mộ.
Thậm chí, có thể nói rằng họ vừa thèm thuồng vừa ganh tỵ!
Họ không dám tưởng tượng nếu mình có được năng lực của Nguyễn Điềm, sống trong tận thế với bánh bao súp tự do, thì sẽ hạnh phúc đến nhường nào.
Nguyễn Điềm chỉ có thể ngồi xổm trước cửa lều, buồn chán nghĩ: “Hay tối nay mình ngủ trên xe đẩy vậy.”
Lúc này, Diệp Mặc Phong bước ra khỏi lều.
Nguyễn Điềm ngẩng đầu lên liền thấy dấu tay in trên mặt anh.
“Chà, ra tay mạnh thật.”
Diệp Mặc Phong đã quen rồi. Rõ ràng là một thiên chi kiêu tử, sở hữu năng lực mạnh mẽ như vậy, nhưng lại cứ phải làm simp chúa.
Anh ngồi xổm xuống bên cạnh Nguyễn Điềm.
“Anh không chọn Lô Tuyết Tuyết à?”
Nghe vậy, Diệp Mặc Phong khựng lại:
“Cô nghe thấy rồi à?”
Nguyễn Điềm gật đầu, không tiện nói rằng tư thế nghe trộm vừa rồi của mình giống hệt một con gián nhếch nhác.
Diệp Mặc Phong khẽ mỉm cười:
“Tôi không chọn.”
Nguyễn Điềm tò mò:
“Vậy anh trả lời thế nào?”
Diệp Mặc Phong rất thật thà:
“Tôi nói sẽ dùng kiếm chém mình làm hai nửa.”
“…” Nguyễn Điềm im lặng, sau đó giơ ngón tay cái lên.
Diệp Mặc Phong thật sự quá thật thà. Thấy Nguyễn Điềm không nói gì, anh tưởng cô giận nên vội giải thích:
“Về sau, năng lực của tôi sẽ trở nên rất mạnh. Dùng kiếm chém mình làm hai, biết đâu thật sự có thể cứu được cả hai người cùng lúc.”
“Thôi, dừng ở đây.” Nguyễn Điềm bị lời nói của anh làm cho bật cười.
Nhưng nhìn thời gian sống sót của mình, cô nhanh chóng không còn cười nổi nữa.
“Diệp Mặc Phong, hôm nay tôi cho anh ăn nhiều bánh bao súp như vậy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)