“Cậu ơi!”
Nhạc Nhạc la lên một tiếng, cả kinh hai người đang vốn ôm nhau trong phòng khách, tại nháy mắt tách ra, sau đó Cảnh Lâm cùng Nghiêm Phi liền nghe thấy tiếng dép lê loẹt quẹt truyền từ trong phòng, là Nhạc Nhạc đi ra bên ngoài.
Cạch một tiếng, cửa bị mở, Nhạc Nhạc mặc áo ngủ, thò đầu nhỏ ra ngoài, phía trên bé Quạc Quạc cũng đưa đầu ra, hai nhóc đồng thời khó hiểu mà nhìn hai người lớn đứng trong phòng khách, “Cậu, sao cậu còn chưa vào?”
Nói như vậy, trừ phi Nhạc Nhạc giữa lúc nghe kể chuyện rồi ngủ thiếp đi, thì bình thường sau khi Nhạc Nhạc vào phòng ngủ, Cảnh Lâm cũng sẽ lập tức đi vào, nên thấy Cảnh Lâm vẫn không có động tĩnh gì, Nhạc Nhạc một mình nằm trên giường không chịu được mà thức dậy.
“Cạc?” Quạc Quạc méo xẹo đầu, đúng nha, sao còn chưa đi vào, người ta vẫn chờ cọ cọ ngươi tu luyện đấy.
“Khụ.” Cảnh Lâm ho một tiếng, “Vừa nãy cậu có việc phải thương lượng cùng cậu Phi, thế nên chậm trễ một lúc.”
“Vậy đã thương lượng xong rồi sao?” Nhạc Nhạc hỏi, bé còn đang một bộ mở to cửa ra, nếu như Cảnh Lâm nói chưa xong bé sẽ đi ra khỏi phòng, cùng cậu đồng thời nói chuyện với cậu Phi.
Đôi mắt ngây thơ lơ mơ của Nhạc Nhạc khiến Cảnh Lâm không được tự nhiên, cậu gượng gạo nói: “Ừ, đã thương lượng xong rồi.” Sau đó xoay người nói với Nghiêm Phi đang cười chế nhạo mình, “Vậy em đi vào trước đây.”
“Ngủ ngon.” Nghiêm Phi nói, sau đó nhìn về phía hai nhóc còn đứng bên cửa: “Mấy đứa cũng ngủ ngon.”
“Cậu Phi ngủ ngon.”
“Cạc cạc.”
Sau khi tiến vào phòng, Cảnh Lâm nhìn Nhạc Nhạc ngoan ngoãn bò vào ổ chăn, đêm nay cũng chẳng còn tâm tư tu luyện nữa, cậu ngồi bên cạnh Nhạc Nhạc, ôm lấy bé đang chui vào trong lồng ngực cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


