Dáng vẻ không đứng đắn của Nghiêm Phi Cảnh Lâm cũng không phải lần đầu tiên thấy, sau mấy phút Cảnh Lâm không được tự nhiên, rất nhanh sẽ bình tĩnh trở lại, liếc Nghiêm Phi bên cạnh một chút: “Làm như mỗi mình anh biết giở trò lưu manh ý?”
Cậu cũng là nam nhân có được hay không, đối với người mình thích giở trò lưu manh —— Cảnh Lâm tuy còn chưa từng giở trò lần nào, nhưng cậu cảm thấy chuyện này cũng chỉ đến thế, một lần lạ, hai lần quen thôi……
Chờ bọn cậu đều sắp đổi xong đồ, thì hạt giống bọn cậu cần cũng được người ta mang tới, Đao ca canh giữ ở bên cạnh, ngay kế bên đặt một cái cân điện tử.
Hạt giống được đóng gói khá lộn xộn, có túi nhỏ đựng mấy cân một túi, cũng có túi to đựng mấy chục cân, đám Cảnh Lâm đều chọn thiên về bên túi nhỏ, mọi người kiểm tra bao bì, thấy bề ngoài túi không có dấu vết bị mở ra rồi được dán lại, liền toàn bộ mang cân lên.
Sau đó mọi người đồng thời mang theo hàng hóa chuyển đến cửa vào căn cứ, dùng cùng một cái máy cân lúc nãy cân số lương thực đám Cảnh Lâm mang đến. Bởi vì không có máy tính điện tử, nên đều phải tự tính toán lấy, bên Đao ca là mấy cậu sinh viên, bên Cảnh Lâm là cậu và Nghiêm Phi, những người còn lại yên lặng tính toán ở trong đầu.
Cuối cùng xác nhận số cân nặng của hạt giống trao đổi và số lương thực dùng để trao đổi không sai lầm, lúc này mới tiếp tục tính toán các thứ hàng hóa trao đổi khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


