Quả mâm xôi biến dị kích thước lớn hơn, thế nhưng ngoại hình vẫn không thay đổi, màu sắc tương đối sậm kiểu này hẳn là do chín đã lâu rồi, thời điểm hái cầm trong tay rất mềm, hơi dùng lực một chút cũng sẽ bị bóp nát, nước trái cây chảy đầy cả tay.
Bụi cây chiếm diện tích rất lớn, trái cây trên cây kể cả mấy người bọn cậu hái đầy gùi cũng không hái hết, bởi vì vẫn còn muốn tìm những thứ khác nữa, nên mọi người cơ bản đều chọn hái non nửa gùi những quả chín mềm.
Triệu Thiểu Kiền nhấc chân lên, nhìn thấy rất nhiều quả mâm xôi chín mục nát trên mặt đất, khá là đáng tiếc nói: “Trái cây chín xong sẽ rơi xuống đất, mà số trái cây còn lại lại nhiều như vậy, rơi xuống đất cũng quá lãng phí, đợi sau khi trở về, báo với người trong thôn, đều đến hái hết về vậy.”
“Được đấy.” Tất cả mọi người không có ý kiến. Rất nhiều người trong thôn nếu như không phải bắt buộc cũng không muốn đi vào những ngọn núi này, mười mấy người bọn cậu đi vào núi người trong thôn đều biết, nên lúc trở về động tĩnh sẽ không nhỏ, những người đó nhất định sẽ đến xem bọn cậu tìm được thứ gì, nấm thì còn đỡ, nhưng mấy trái cây này khẳng định sẽ không che giấu nổi, thay bằng để bọn họ tới hỏi, không bằng chủ động nói cho bọn họ biết, miễn bị bọn họ nói bọn cậu muốn ăn mảnh.
Hái xong trái cây, mọi người đeo lên gùi chuẩn bị tiếp tục đi về phía trước, thì bỗng nhiên trong rừng truyền đến thanh âm “Phành phạch phành phạch”, mọi người cảnh giác đứng nguyên tại chỗ một lúc, sau đó chỉ thấy trên đỉnh đầu bay qua một đám chim màu xám, hình thể có chút lớn, nhìn qua như diều hâu.
“Đó không phải là diều hâu đấy chứ?” Có người nghi ngờ hỏi, “Từng này tuổi còn chưa gặp được diều hâu kết bè kéo đàn đi đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


