Nghiêm Phi nhìn Cảnh Lâm một chút, thấy cậu không lên tiếng, liền nói với mấy người Mã Thuần Kiện: “Vào núi không thành vấn đề, vấn đề là hiện tại rất nhiều giống loài đã xuất hiện biến dị, các cậu cũng không thể đảm bảo thời điểm tìm được đám nấm rừng đó là có thể ăn được.”
Đưa tiễn ba anh em họ Mã, Nghiêm Phi đóng cửa lại, thời điểm trở lại phòng khách Cảnh Lâm đã cực nhanh mà vẽ xong một tấm bùa hư không Phòng Ngự phù rồi.
Nghiêm Phi hỏi: “Lần này bọn họ có thể sẽ càng đi sâu hơn vào bên trong.” Cá đen lớn có Long uy, lúc trước đứng ra xua đuổi đám thỏ cho bọn cậu đã kinh động tới các động vật khác trong ngọn núi rồi, những con nào mọc chân có thể chạy đều chạy mất dạng, Nghiêm Phi biết được chuyện này, vẫn là do trước đó trong nhà ăn hết thịt rồi, lúc Cảnh Lâm muốn cá đen lớn xua hai con gà rừng về bồi bổ thân thể cho Nhạc Nhạc, thì cá đen lớn rầm rì nói ra, sau đó mới phải nhờ tới Quạc Quạc vào núi giúp bắt con mồi trở về.
Mấy anh em họ Mã tuy chưa nói, nhưng mục đích của bọn họ mấy người Nghiêm Phi đều rõ ràng, nói là chuyển xung quanh núi, nhưng chờ tới khi vẫn không tìm được con mồi, nhất định sẽ thử đi hướng vào sâu trong núi.
Cảnh Lâm vừa dùng ngón tay vẽ bùa vừa nói: “Đi vào sâu bên trong cũng tốt, luyện một chút lòng can đảm.” Lúc đó bởi vì đột nhiên bị cắt điện, tiền tồn trong ngân hàng còn chưa kịp lấy ra, trong thôn số gia đình để tiền mặt trong nhà cũng không nhiều, đồ vật mua về qua mấy tháng cũng gần như dùng hết rồi, đến lúc đó lại phải nghĩ biện pháp đi thu thập, vậy khẳng định phải đi ra ngoài. Hiện tại đem lá gan luyện lớn hơn một chút, cho dù năng lực ứng biến chỉ tốt hơn một điểm, nhưng đi ra ngoài cũng sẽ an toàn hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


