Cảnh Lâm chạy ở vị trí đầu tiên, không cần cậu chỉ đường, Meo Meo có thể ngửi mùi máu mà đuổi theo rồi.
Cảnh vật trước mặt không ngừng vụt qua, gió lạnh gào thét ập vào mũi, phổi, cảm giác không khí trong lồng ngực như bị ép sạch, Cảnh Lâm phải bỏ một tay lên bịt mũi mới có thể hô hấp được bình thường.
Cậu thả ra thần thức, chú ý tới các đồng đội đều theo sát phía sau, cậu tính toán số lượng người, sau đó làm một thủ thế bốn, đây là đợi lát nữa muốn lấy con số này làm con số trận pháp, mỗi người sẽ tương ứng với trận điểm để bố trí Công Kích trận.
Tốc độ chạy của Ngụy Chân và năm người kia không tầm thường chút nào, mấy người Cảnh Lâm dựa vào biến dị thú, đuổi theo vài phút, mới rốt cuộc thấy động tĩnh đằng trước.
Lúc này Ngụy Chân đang bị năm kẻ kia vây bắt, anh ta nhìn qua còn chật vật hơn trước đó, hai bên vai lại thêm mấy vết thương. Sắc mặt anh cực kỳ trắng, đã là nỏ mạnh hết đà rồi.
Năm kẻ kia nghe thấy động tĩnh đằng sau, đồng loạt quay đầu lại nhìn.
Cảnh Lâm tiến lên đỡ lấy thân hình lảo đảo sắp ngã của Ngụy Chân, “Anh sao rồi?”
Ngụy Chân yếu ớt nhìn về phía cậu, “Đây không phải chuyện các cậu có thể nhúng tay vào, rời đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)