Bởi vì ở thành phố L, rễ băng cũng không thể ăn no, hiện tại tác dụng lớn nhất là để thay nước uống, mà lại còn bởi vì rễ băng số lượng rất nhiều, sinh trưởng nhanh, nên căn cứ cũng không hạn chế các cư dân tìm kiếm rễ băng, ai muốn thì có thể tự đi đào.
Ở dưới chân núi, có thương nhân cho thuê công cụ đào bới. Mấy người Cảnh Lâm thuê một cái, trực tiếp giao cho Triệu Chí Văn. So với người khác đập xuống một cái chỉ để lại một vết, thì Triệu Chí Văn đập xuống trực tiếp tạo thành cái hố, không mấy phát, liền đào được một khoảnh rộng, lộ ra rễ băng sinh trưởng bên dưới. Khắp nơi là rễ băng óng ánh long lanh xen kẽ vào nhau, rất đẹp.
Triệu Chí Văn kéo rễ băng lên, Cảnh Lâm cùng Nghiêm Phi liền cho rễ băng vào trong túi đựng, không được một lúc, liền đựng tràn đầy một túi rễ băng, đem công cụ trả lại cho thương nhân, mấy người vỗ vỗ tay hướng về một phương hướng khác mà đi, tốc độ quá nhanh, người ngoài nhìn được cảm thấy khó mà tin nổi, hâm mộ không thôi.
Còn loại bánh ngọt mà Cảnh Lâm cần kia, kỳ thực là phấn trắng của một loại cây biến dị. Loại phấn cây trắng này, dày chừng hai cm, chúng nó bao bọc cành cây của cây biến dị lại, như kiểu cây biến dị được mặc một tầng quần áo trắng vậy, mọi người chỉ cần dùng dao cắt nó đi, là có thể trực tiếp ăn. Chỉ cần loại cây biến dị đó không chết, thì phấn trắng sẽ vẫn còn, hơn nữa cũng như rễ băng, tốc độ phát triển quá nhanh, ngày hôm nay cắt xuống, không mấy ngày lại có một tầng phấn trắng mới, đồng dạng chỉ thích hợp sinh trưởng trong hoàn cảnh băng thiên tuyết địa, có điều bởi vì nó có thể nhồi đầy bụng, nên giá cả đắt hơn rễ băng một chút, thành phố L rất ít người chết đói, cơ bản đều nhờ công lao của nó.
Núi Bạch Ưng có một khối diện tích rất lớn đều là loại cây biến dị này, người cắt bánh ngọt nhiều hơn rất nhiều so với bên đào rễ băng, nơi này được quản lý hẳn hoi, quy định số lượng mỗi người mỗi lần có thể cắt đi, nhưng mà Cảnh Lâm muốn mang đi, cũng chỉ có thể trao đổi một gốc cây. May là loại cây này tuy cành thô to như đùi của người trưởng thành, nhưng không quá cao, để một gốc lên trên xe bò, cũng vẫn có thể dễ dàng chở đi.
Cảnh Lâm tìm tới văn phòng quản lý, bên trong ngồi hai người, Cảnh Lâm hỏi có thể đổi một gốc về không. Một người trong số đó nhìn qua lớn tuổi hơn chút, nói: “Có thể a, cậu nói địa chỉ đi, trước trời tối tôi nhờ người đưa tới.”
Một người quản lý khác sức thuyết phục không đủ, khúm núm nhắc nhở: “Cây này không thể bán mà?”
Người lớn tuổi hơn nhịn không được lườm hắn một cái: “Thiếu một hai gốc có ai nhìn ra được, ngậm miệng mày lại.”
Người kia hơi co vai, ngậm miệng giảm bớt sự tồn tại của mình.
Trong này có mờ ám, có điều đây không phải chuyện của mấy người Cảnh Lâm, hỏi thăm giá cả, cảm giác tới khoảng có thể tiếp thu, liền nói địa chỉ. Quả nhiên đợi tới lúc trời sắp tối, người này liền khiêng một thứ gì đó được quấn chặt lại bằng vải rách, bên trong chính là cây biến dị bánh ngọt mà Cảnh Lâm cần, rễ cây còn dính đầy bùn đất đấy, có bùn đen và Hàn Băng trận nữa, thì không lo cây chết được.
Người kia lấy được vật tư của mình hài lòng mà đi rồi, những người mà Ngũ Gia giới thiệu kia một lát sau cũng đem toàn bộ muối ăn đưa tới, hoàn toàn giống với số lượng mấy người Cảnh Lâm tính toán qua, nói rõ những người này thực sự đáng tin cậy. Chỗ tốt của bọn họ Cảnh Lâm đã sớm đưa, hàng đưa tới nơi những người đó đều rời đi.
Mỗi một ngày phải lưu lại thành phố L, là một ngày bị tiêu tốn. Đêm đó mọi người bắt đầu thu thập đệm chăn, ngày hôm sau thừa dịp sắc trời chưa sáng, lấy xe bò, xếp gọn muối ăn, chờ Đợi Cảnh Lâm cùng Nghiêm Phi đưa cà chua cho Ngũ Gia, mọi người liền khởi hành, bước trên hành trình trở về nhà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)