Khúc Chính Siêu huấn luyện, hoàn toàn dùng phương pháp huấn luyện của quân đội. Kể cả thể năng của nhiều người so với trước đây tốt hơn rất nhiều, nhưng vẫn không thể chịu được, mới mấy ngày đầu, buổi tối mọi người ngã trên giường, ngày hôm sau cảm giác thân thể không còn là của mình nữa, phải dùng nghị lực rất lớn mới có thể bò dậy.
Nhạc Nhạc mới sáu tuổi, để nhóc theo toàn bộ quá trình huấn luyện là điều không thể, nhưng nhóc cũng vẫn tận lực làm theo mọi người, Nhạc Nhạc hiểu chuyện, mới đầu cũng khó chịu đến mức rơi vài giọt nước mắt, Cảnh Lâm lau nước mắt cho nhóc rồi nói nếu không thì trở về đi, Nhạc Nhạc lại lắc đầu nguầy nguậy, sau đó sẽ không rơi nước mắt nữa, mỗi ngày lúc trở về ký túc xá, nhóc đều nằm nhoài lên người Quạc Quạc, để Quạc Quạc cõng về.
Thân làm cậu, đám Cảnh Lâm đương nhiên vô cùng đau lòng, thế nhưng chuyện Chu Nhân trôi qua, bọn cậu cũng biết điều gì mới thực sự tốt đối với Nhạc Nhạc, chỉ có thể nhẫn nhịn sự lo lắng, mỗi đêm trước khi ngủ xoa bóp một hồi cánh tay bắp chân cho nhóc, giúp nhóc ngủ ngon hơn chút.
Huấn luyện đi được một nửa, Cảnh Lâm bắt đầu nhắc đến phương trận công kích có thể di động với Khúc Chính Siêu.
Việc này liền khó, hết thảy đồng đội làm trận điểm trong trận công kích nhất định phải thống nhất bước đi, năng lực phản ứng của tất cả mọi người đều phải ngang tầm nhau, còn phải tín nhiệm lẫn nhau nữa, nếu như xuất hiện tình huống khủng hoảng, người hô khẩu hiệu chưa nói tán, thì tuyệt đối không thể tản ra.
Thử nghiệm lần thứ nhất, chỉ có mấy người Cảnh Lâm, làm kẻ bày trận, Cảnh Lâm lại đảm nhiệm vị trí mắt trận, sau khi trận pháp hoàn thành, tất cả mọi người cầm roi dài trong tay quất hướng về phía một tảng đá.
Tiếng xé gió vụt qua, khối đá to cao tới đầu gối người, cứ như vậy nứt toác.
Không nghĩ tới trận pháp công kích sẽ có uy lực mạnh như vậy, tất cả mọi người hưng phấn. Nhưng Cảnh Lâm cảm thấy trận này vẫn có tai hại, bởi vì bày trận cần có con người dẫn dắt linh khí hình thành nên quỹ tích trận pháp, nếu có tình huống đột phát, căn bản sẽ không kịp bày trận.
Cảnh Lâm suy nghĩ một chút, dạy các bước tiến cùng khẩu quyết trận pháp công kích, để tất cả mọi người luyện học thuộc lòng. Yêu cầu cơ bản nhất khi bày trận chính là bùa vẽ ra phải có linh lực, thì các bước đi cùng khẩu quyết mới có tác dụng. Làm trận điểm, trên người bọn họ sẽ được dán vào bùa trận, bản thân bọn họ coi như một lá bùa, trên cơ sở đó, các bước đi cùng khẩu quyết nhất định có thể phát huy hiệu quả.
Nếu như thế, chỉ cần một người trở thành trận điểm, mọi người nhớ kỹ các bước tiến của mình cùng khẩu quyết, người này nối người kia, trận pháp tự nhiên tạo thành, linh hoạt hơn rất nhiều. Dù cho trận pháp nhất thời bị phá vỡ, chỉ cần dán lên bùa trận lần thứ hai, thì bày trận một lần nữa là hoàn toàn không thành vấn đề.
Cơ hồ tất cả mọi người đều tham dự loại huấn luyện phương trận này, phân tổ thành rất nhiều phương trận đơn để luyện tập, mọi người còn phải di động đồng nhất nên cần một người hô khẩu lệnh, người hô khẩu lệnh yêu cầu tính tình bình tĩnh, lúc nào nên tiến công, tiến công về hướng nào, nếu lui lại thì lui tới chỗ nào, cùng với trong tình huống nào đó cần tản đi trận pháp và hợp nhất một lần nữa vân vân, vì thế người này nhất định phải có hiểu biết cơ bản về quan sát tình hình chung, ứng cử viên cũng phải từ từ lấy ra từ những lần huấn luyện.
Ngoại trừ huấn luyện cơ bản của mỗi phương trận, còn có phối hợp giữa phương trận với phương trận, chuyện này đều cần tìm tòi dần dần.
Mà liên quan tới việc Cảnh Lâm vẽ bùa trận công kích, Thi Lỗi sau khi nghe nói tới, liền trực tiếp tới tìm Cảnh Lâm. Hai mắt hắn phát sáng nhìn Cảnh Lâm: “Cậu còn có thể có bùa trận thần kỳ như thế nữa? Cho tôi vài tờ được không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
