Thời gian dần tiến về tháng tám.
Trong khoảng thời gian này, Thi Lỗi lại để cho Khúc Chính Siêu đưa đồ vật tới nhà Cảnh Lâm hai lần nữa, cậu đem theo hơn một nửa bắp ngô non được bẻ từ đất trồng trong nhà để anh ta mang đi, nhờ đó Cảnh Lâm lại đạt được một lượng lớn vật tư.
Mới đầu Cảnh Lâm còn tưởng Thi Lỗi sẽ giữ riêng cho mình ăn, về sau cậu biết được hắn chỉ giữ lại một phần nhỏ cho mình, số còn lại làm vật tư trao đổi với Hạng Trạch Hoa cùng Thôi Lệ Châu rồi. Giá cả trao đổi, hơn rất nhiều so với lấy đi từ chỗ Cảnh Lâm.
Biểu hiện khá rõ ràng, chính là rau mồng tơi trong ruộng, phiến lá của nó lớn hơn chút, cả cây đều tỏa ra một mùi hương chua ngọt, nếu có cả quả của nó, thì còn dễ ngửi hơn. Cảnh Lâm không quá thích ăn mồng tơi, bởi vì luôn có cảm giác dinh dính trơn trượt. Mồng tơi sau khi biến dị, cậu có hái một gốc về, phát hiện Tố Trinh rất thích ăn, một ngụm chính là một gốc, sau đó Cảnh Lâm liền thử xào một đĩa, ăn giòn giòn, giống hệt như mùi của nó, vị chua chua ngọt ngọt, ăn trong miệng tuy cảm giác là lạ, nhưng vẫn rất ngon.
Sau, Nghiêm Phi do hiếu kỳ, ăn quả mồng tơi đỏ sẫm mà Cảnh Lâm hái về, ăn tựa như kẹo chua ngọt, y cảm thấy ngon, liền ăn mấy quả lận, xong rồi đi nói chuyện với Cảnh Lâm, dọa Cảnh Lâm phát sợ. Bởi vì sau khi ăn loại quả này, đầu lưỡi của Nghiêm Phi hoàn toàn bị nhiễm đỏ, vừa mở miệng nói chuyện tựa như trong mồm ngậm một búng máu vậy, màu sắc trên lưỡi chừng mấy ngày sau mới nhạt đi, từ đó Nghiêm Phi cũng không dám đụng vào nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
