Ngôn Nhất Hàng ôm cánh tay đứt lìa cố gắng cầm máu, gã đau đớn không chịu nổi, mồ hôi tuôn như mưa.
Gã lúc này đã hoàn toàn cạn kiệt linh khí.
Nhìn thảm trạng của Kính Đình và Lan Vỹ, Ngôn Nhất Hàng phun ra một ngụm máu hòa lẫn với nước bọt, coi như an táng kẻ từng là cấp dưới của mình.
Sau đó gắng gượng xoay lưng rời đi.
Nhưng gã đi chưa được ba bước, bỗng: xoạc!
Mà Dạ Tu đời này mãi thua kém bại trận bởi Sở Nam Phong, còn Ngôn Nhất Hàng thì luôn thua kém Dạ Tu, ngay cả khi chết.
Phùng Nguyệt thu lại bàn tay vừa mới phóng ra băng tiễn.
Ngoảnh đầu nhìn về tràng cảnh tuyệt lộ phía xa.
Khí tức nguy hiểm bành trướng trong không gian, uy áp mãnh liệt tràn ra từ phiến tinh hạch làm cho cả bầu không khí như mang theo trọng tải cả tấn, vô cùng nặng nề, rất ít người dưới loại uy áp này có thể đứng vững.
Tiêu Lạc cùng hai người Hàn Vân Đào đi tới cạnh Sở Nam Phong.
Bọn họ không hề bị ảnh hưởng bởi uy áp của phiến tinh hạch hàm chứa năng lượng khủng bố này.
Phiến tinh hạch vẫn còn đang cắn nuốt năng lượng.
Sở Nam Phong nói với Tiêu Lạc: "Đợi nó ăn no rồi anh hỗ trợ em hấp thu nó."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
