"....Xin lỗi, tôi không thể chữa thương cho cậu được."
Thẩm Quân Lâm phun hỏa: "Mẹ nó cậu còn mặt mũi đi nói chữa thương cho tôi? Coi lại bản thân mình bây giờ có bao nhiêu phế.
cậu tự chữa thương cho mình trước đi rồi chữa cho tôi.
Đừng quên cậu nợ tôi một cái mạng đó."
Hàn Vân Đào khóe miệng khẽ cong: "đúng a, tôi nợ cậu nột mạng, ơn cứu mạng không gì đền đáp cho thấu, vậy tiểu nhân xin lấy thân báo đáp ân công vậy."
"......."
Thực ra Thẩm Quân Lâm hắn cũng đang rất mệt, vừa bị thương, vừa bị chọc tức không chỗ nào xả.
Hắn mặc dù phẫn nộ bao nhiêu, Hàn Vân Đào đáp lại luôn là thái độ hiền hòa, có cảm giác như đấm vào bông vậy, uất ức không nói thành lời.
So với bị thương càng thấy uất ức hơn.
Bầu không khí lâm vào an tĩnh.
Lục Cao là người kiệm lời, hắn không thích nói chuyện, bây giờ bầu không khí lâm vào trầm mặc hắn cũng không biết phải nói gì, như thường lệ nhắm mắt tu luyện.
....
Một lát sau trong xe vang lên thanh âm đầy oán khí: "mẹ nó không chết vì tự bạo nhưng có khi chết vì đường xóc nảy a!!!!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


