Cậu và Sở Nam Phong đi qua tiếp mấy căn phòng, cho dù còn đèn sáng hay đèn tắt, bên trong đều vọng ra tiếng người kêu cứu, ít người có, nhiều người có, nữ có mà nam cũng có.
Kèm theo đó là tiếng roi da quật lên da thịt và tiếng thân thể va chạm liên tục.
Nơi này mức độ điên cuồng, dục vọng bộc phát so ra còn kinh khủng hơn cả mấy khu đèn đỏ ở thời bình.
Dưới sự mời gọi của tội ác, con người bị mạt thế dày vò nhìn thấy khoái lạc trước mắt liền ngay lập tức sa ngã vào, đến mức quên đi bản thân mình là ai và mình của ban đầu là như thế nào, chỉ còn bản năng như dã thú.
Đến cả bản thân còn không biết sống được bao lâu, đạo đức lề thói còn có ý nghĩa gì?
Vậy những nạn nhân thì sao? Lẽ nào họ không đáng được hưởng thụ thời gian còn tại thế, họ đáng chịu hành hạ và dày vò?
Sa ngã, chìm đắm trong dục vọng, sống theo bản năng cũng tức là thừa nhận mình không còn sống được bao lâu nữa.
Tiêu Lạc và Sở Nam Phong đi qua các căn phòng đều chịu khó nán lại, vào trong dọn mấy con khỉ động dục, mấy bản tiến hóa ngược từ có trí tuệ trở về khỉ nguyên bản.
Những nạn nhân sau khi thấy người tra tấn chơi đùa mình mỗi ngày đã chết, đa phần đều vùng lên, dùng chút hơi tàn trốn chạy khỏi chỗ này.
Hành lang cũng theo đó mà ồn ào, loạn hết lên.
À không, vẫn còn mấy tên ở những ngôi nhà xung quanh căn biệt thự này, nhưng có cũng như không mà thôi.
Tên lão đại của Báo Đen làm mưa làm gió T tỉnh thực lực chỉ mới cấp ba cao cấp.
Có thể từ trong đàn tang thi với số lượng khủng mà Tiêu Lạc đã giết vừa rồi thành lập được căn cứ, còn phát triển căn cứ đến bực này chứng tỏ cái não không tồi.
Nhưng lúc này mọi sự lươn lẹo, bày mưu tính kế gì đó chỉ có thể theo gã quy ẩn suối vàng.
Vì đẳng cấp của cưng quá thấp nên cưng phải vui lòng rớt đài thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


